Nhưng tự lúc nào yêu viết mà không hay. Cái câu ấy bật ra trong đầu khi tôi đã rời chỗ cô ta chừng 200 mét tính theo đường chim bay. Tóm lại, biết mình sẽ không ân hận nhưng vẫn còn chút cảm giác muốn nói một lời xin lỗi trong lúc này.
Bạn không thích sự không nhất quán này. Quả thất vọng khi xung quanh thường coi truyện là một thứ xa xỉ. Chuyện học hành vừa qua là do con sức khỏe yếu, với lại ham chơi vi tính.
Nếu cứ tiếp tục như thế thì bạn vẫn có thể chịu đựng nhưng không thể chấp nhận. Bạn nhận ra viết những gì cho bình dân, để cụ thể và hấp dẫn (cả những người có nhận thức cao) còn khó hơn cái khác nhiều. Nhưng chắc mẹ biết chuyện, lại đòi dắt tôi đến nhà ông ta.
Lại còn nhiều chuyện đầy gian nan khác. Văn học là cái cần để phân tích, tổng hợp, khớp nối và suy luận sâu hơn về các sự việc. Nhưng bạn muốn xin lỗi trước cho sự ngộ nhận và quảng cáo láo làm mất thời gian độc giả dành cho những cái hay ho khác nếu tác phẩm dở.
Ông bà tôi, bác tôi, bố tôi cần nghỉ. Làm một bài thơ dở để được khen. Suốt từ nãy, băn khoăn làm cái thá gì.
Trong việc chọn một cách biểu khác hoặc chuyển hẳn sang biểu đạt cái khác. Con chó nhỏ (đã chết) của tôi từng làm thế mỗi lúc tôi tròng xích vào cổ nó, dắt nó, đúng hơn là nó kéo tôi đi, từ tầng bốn xuống. Bây giờ là 12h26 đêm.
Hồn nhiên đến đáng thương. Khi mà bạn cần những khoảng tĩnh lặng và tin cậy để tinh thần thư thái tiết ra những chất sống vá lại những tế bào và tự chữa lành những vết thương trong tâm hồn, trong cơ thể thì bạn lại phải sống giữa môi trường mỗi ngày không thể không nghe tiếng chấm choé nhau. Tôi khuyến khích nó đọc sách văn học để mở mang nhận thức có tiềm năng nhưng bị bó hẹp của nó.
Chúng chỉ hơi hơi để ý đến những thực tế bị om lâu đến thối hoắc và phả ra mùi cực kỳ quyến rũ với loài thủy sinh. Việt Nam chơi trận này hay và nhanh hơn trận với Thái. Lúc đó bạn đang dọn khăn trải bàn.
Còn ta, ta tầm thường thôi, cứ cá nhỏ mà ta cho vào chảo rán. Bạn như hiểu rất rõ mấy dòng chữ ấy. Cuối cùng thì sự việc cũng ổn thỏa, cô tôi gọi điện, bác tôi đến, khéo léo nói về những mối quan hệ.
Cứ tự nhiên nữa vào, dù thế nào thì mỗi con người vẫn biết tự xoay xở, còn khéo hơn mi nhiều nữa kia, đừng lo hão cho họ. Cái giá chung để nhảy từ tiêm đau đến tiêm không đau. Làm sao vẽ được tiếng kêu răng rắc ấy hở mày? Ngay cả cái ý nghĩ trước và cái ý nghĩ đang diễn ra này, cũng có kẻ nghĩ rồi, chắc thế.