Mà cũng có thể các nhân vật ngoài đời diễn vở kịch đời quá dở. Là cả ham muốn hành động theo bản chất. Kẻ khác ấy sẽ không xúc phạm đến anh ta đâu vì anh ta không cho mình là tham nhũng với vài cái thìa biển thủ trong nhà hàng, vài cục xà bông, vài cái khăn tắm trong khách sạn.
Tôi biết ông rất yêu vợ. Không gian không quá rộng nhưng mọi vật được sắp xếp khiến người vào không cảm thấy gò bó. Thế là một hôm ngồi ngáp dưới quầy hàng ế khách, thấy bác trai khoan thai bước ra khỏi cửa, rẽ trái (bên đó là hàng nước), bác gái bảo: Bây giờ cháu nói thế nào bác trai bỏ thuốc lào được thì bác cho là tài.
Và lại, vừa mất giấc mơ vừa thêm tội chống người thi hành công vụ. Như đã nói, độc giả rất lười tìm đọc sản phẩm chưa có thương hiệu. Tôi thấy ông có khiếu phê phán đấy.
Tôi cảm ơn vì mình còn khóc được. Hồi đấy em vẫn thường nhìn anh và mỉm cười như lúc này. Lại đi lấy của ai đó để trả mình cho bằng được.
Em sẽ bế con hôn lên trán anh mỗi lúc anh bắt đầu sáng tác. Bằng những nấc thang nhận thức mà bạn mày mò. Rồi dùng một sợi xích dài khóa chung nó với những chiếc xe bị giữ khác.
Chúng như một cái thớt để họ xả nỗi hận con cá. Chị út hỏi ngay: Sao thế? Lắc đầu. Nói chung thì tôi đóng vai trò một cầu thủ tự do.
Anh chắc chả chấp tôi đâu nhỉ. Chúng như một cái thớt để họ xả nỗi hận con cá. Nắm tay nhau cùng bước bên nhau vì hạnh phúc nhân loại….
Có lẽ bản chất của vấn đề là mâu thuẫn giữa mong muốn ổn định và mong muốn vươn cao phá vỡ sự trì trệ đầy hiểm họa của ổn định hời hợt. Lại có cả chất xúc tác của sự ngu dốt chỉ biết nhìn vào những cái tên mà chẳng bận tâm thực chất dưới lớp vỏ của nó là gì. 8 giờ dậy thì cái ngực lại rát.
Tôi không dại gì cho mình quyền đứng trên con người bằng cách đẩy họ xuống nhờ vài thứ tuổi tác hay tước phẩm. Có điều, bạn đã ngồi im rất lâu trong những năm cấp ba và đại học. Cá nhân bạn dần dần hiểu ra điều đó.
Cá với bác gái xem đội nào thắng. Thực sự là bác rất bực vì cháu không tôn trọng mọi người. Mẹ vòng sang bên trái tôi.