Ngồi bên trái tôi là một người khá điềm tĩnh, ít reo hò. Phải ăn để bác không hỏi: Sao thế? Và còn để lấy sức viết. Bác trai nghiện thuốc lào, hứa bỏ mãi không được.
Cậu có là kẻ mạnh hơn tớ để cậu thoát khỏi cái cậu cho là áp đặt của tớ và cho mình quyền xóa nhòa mọi ngữ nghĩa không? Tôi từ giã mái trường cấp III. Trong quá trình viết, có lúc tôi cũng bước theo gót nghệ thuật.
Khi bạn phải đánh nhau hoặc làm lành với chính mình, thật khó. Cảm giác sợ hãi, đau đớn hay tuyệt vọng tột cùng cũng là một khoái cảm. Hoặc với nội dung vờ phản ánh chính nó.
Viết một cách không quang minh chính đại lắm vì đây không phải là lúc được viết như một nhà viết mà phải học như một sinh viên. Cũng có thể làm cho nó rối rắm thêm. Ông anh chuyển sang bể nóng.
Xuống nữa đến cái cổ họng độ này đôi lúc đau rần rật. Và nghĩ rằng đâu là lí trí đâu là trái tim khi mình vừa rung động vừa nhận thức được nó. À, thì ra… Tiếng reo ngô nghê trước hai con chó của thằng em tôi làm tôi giật mình.
Ông sợ những tiếng rơi uất hận ấy sẽ làm vỡ giấc dịu êm hiếm hoi của vợ. Rồi cô bạn ấy kể với cô bạn thân nhỏ bé có khuôn mặt thông minh và một nghị lực học mà các thầy cô giáo luôn khen ngợi. Nắm tay nhau cùng bước bên nhau vì hạnh phúc nhân loại….
Đây là một sự đào thải vô tình của thời đại. Từ phòng thị trường, chạy đi photo, dịch một số thư từ tài liệu, ngồi rỗi hơi vì không biết làm gì hoặc làm những việc mình chả hứng thú gì… tôi nhảy xuống xưởng sản xuất, có những kỷ niệm khó quên… rồi tót lên phòng thiết kế. Tôi chưa làm thế bao giờ.
Bác vói theo: Bác đang nói sao cháu lại tự ý bỏ đi. Vòng một cái đai qua người rồi bật máy cho nó rung dữ dội làm người mình cũng rung theo. Tôi vừa tước vừa như vô cảm vừa nhủ lòng: Đờ mẹ mày (nguyên văn là Đờ mẹ mày).
Những định nghĩa có thể sai hoặc đúng, hay hoặc không hay. Tôi không thuyết phục được họ rằng càng để tôi quyết định đời mình, họ càng hạnh phúc. Bình xăng vẫn còn một nửa, tha hồ mà đi.
Căn nhà hơi lạnh, hơi quạnh quẽ. Chúng tôi đi thay quần áo. Còn cả đời quanh quẩn với vài mảnh vỡ của chiếc bình tạo hóa (mà cũng chả ghép nên được một thế giới hay ho gì từ những mảnh vỡ ấy) thì chấp nhận làm người bình thường.