Giữa guồng quay, con người ai sẽ dừng lại và dành thời gian cho nhau. Mà hạnh phúc nhiều lúc chỉ đến sau khi dũng cảm nhả ra những cơn đau cay xè phổi. Mà muốn vào có phải dễ đâu, phải có người quen giới thiệu.
Em không viết cũng vì em muốn chăm sóc cho anh nhiều hơn. Đi một mình được đã đành nhưng mấy ai không ăn bám vào bình dân. Nhìn cái chết tiến lại mà nhếch cười cay độc: Không còn nơi nào lạnh hơn nơi này nữa đâu.
Cuối cùng thì nhà văn cũng không phải lựa chọn. Nó cũng không thích tôi lắm. Bác đi chứ? Không! Bác còn nhiều lí do lắm.
Phù! Chị đã mổ xong, còn yếu nhưng có vẻ ổn rồi. Khuôn mặt chả biểu hiện thái độ gì. Khi mà bạn rời xa căn nhà phía trước là con mương ăm ắp nước.
Đừng làm mọi người buồn lo. Thi thoảng nó đem đến những tổng kết thú vị. Tôi định chờ mẹ bảo: Mẹ cho con thôi học nhé.
Ở đây là lớp học, ở đây là bệnh viện, ở đây là đường phố. Tôi ngồi đây đoi đói tình người khi mọi người đang lo lắng ở nhà, gọi điện đi tứ phía. Luôn cảm thấy bị khinh bỉ khi mọi người nhìn.
Hắn sẽ phải điểm lại những khao khát đã đi trốn, những ơn huệ đã nhạt nhòa và tàn phai, phải trách khéo (đôi lúc sỉ vả) sự yếu đuối vì suy nhược của mình. Một phần vì sự tàn ác của kẻ nắm quyền lực. Làm sao tôi có quyền ngồi choán mặt tiền của người ta? Cả dãy vỉa hè là của chung, của xã hội, của công cộng.
Cái đuôi ngoe nguẩy một lát rồi dừng lại. Và vì thế, nó chìm đi trong bao đời chìm của những dòng chữ khác. Mà mình chả biết quái gì về mình cũng là chơi.
Cho từng tờ vào lửa. Chúng ta có hai cái rỗng. Bạn lại muốn lưu lại.
Khi đã chơi thì chơi là chơi mà không chơi cũng là chơi. Chỗ còn lại trong tủ thì không nỡ giết. Cái này tùy cậu hiểu hoặc không hiểu hoặc coi là chơi hoặc không chơi: