Rồi ông ra sao? Ngày nay ông là hội trưởng Công ty xà bông Palmolive - một hãng chế xà bông lớn nhất thế giới. Sự lo lắng về mất ngủ làm hại sức khỏe hơn là sự mất ngủ Ta chỉ có thể ca những vui, buồn của ta thôi.
Luôn luôn phải để cho bắp thịt nghỉ ngơi trước đã. Kaltenborn, bình phẩm viên của đĐài phát thanh Nữu Ước. Mà dù có đâm xuống hố nữa thì theo luật trung bình chúng ta cũng không bị thương".
Điều đó cũng không lạ. Bản tính con ngời thời nào cũng là bản tính con người và trong đời bạn, bạn đừng mong gì nó thay đổi hết. Và nhờ Trời phù hộ, sáu tháng sau y trở về Tokyo, thế là hết lo.
Xin chỉ cho con, con đường bình yên và vui vẻ. Những nhà chuyên môn khuyên rằng phải ghi chép từng xu một, ít nhất trong một tháng đầu và nếu có thể được, trong hai tháng sau. Khi tôi còn nhỏ, dì Viola đưa bà ngoại tôi về nhà săn sóc, chiều chuộng cùng với bà mẹ chồng.
Chư vị "Nam tử" đó đã tìm thấy chân lý của ông William James: "Thiên nhân tương dữ" [28] và nếu ta chịu mở lòng đón ảnh hưởng của Trời thì dù mạng vất vả nhất cũng được thảnh thơi, sung sướng. Mà chưa chắc gì họ đã thành công. Yếu tới nổi không thể nhích ra khỏi giường .
Làm sao phân tích và giải quyết những vấn đề rắc rối Nhưng bà Glover đã lên tiếng muốn kiếm một chỗ để có thể bình tĩnh suy nghĩ và lập chương trình quan trọng nó làm cho bà say mê đêm ngày. Nghĩ lại mấy chục năm sau này, tôi thấy những ưu tư của tôi do tưởng tượng mà ra.
Bà xin nhà ngân hàng một tập chi phiếu, cho đứa con gái chín tuổi của bà. Hôm sau, hai người chủ tiệm đặt năm ổ nữa. Tôi có một công việc làm mà tôi thích: chu cấp cho đứa cháu ấy để nó nên người.
Và anh thi đua với một bạn thợ máy ngồi bên. Đất như sụt dưới chân tôi. Ông Nietzche đã định nghĩa "một người lý tưởng" là: "người khi bị định mạng thử thách, không những đã tỏ ra xuất chúng, mà thời thường còn thích tìm khó khăn và những trở lực để đương đầu".
Vậy thì muốn trị chứng lo buồn không gì bằng kiếm việc ích lợi để rồi say sưa làm việc đó". Ít bữa sau, bác sĩ kêu điện thoại cho hay cháu đã qua cơn nguy. Khi tôi hỏi làm sao dẹp được nỗi lo ấy, bà đáp: "Tôi bầy ra việc để làm.
Ông tin chắc thế nào cũng chết trong phòng và xác sẽ vùi sâu dưới tuyết. Tôi không có thì giờ nghĩ tới tôi, lo lắng cho tôi nữa". Quy tắc đó thiệt hay, chẳng những cho Công ty U.