Và cũng từ đấy, anh ý thức được mình phải trân trọng và có trách nhiệm hơn với ngòi bút của mình. Ngôn từ không có gì mới. Chẳng ai bóc lột ai cả.
Cũng như với cuộc đời này. Nó bảo: Người ta không thích mách thì thôi. Chúng tôi đi thay quần áo.
Phỉ nhổ đạo đức giả là chơi. Vừa lo lắng, vừa háo hức. Có một hôm đá bóng trong mưa xong, ra sân xi măng uống nước, ngẩng lên trời theo tiếng reo của một người.
Và tiếp tục đùa cợt với bạn trong màn đêm. Sự vô trách nhiệm và trái tim chai sạn của con người có thể gây ra bất cứ thảm họa nào… Hơn thế, điều đó không làm bạn mặc cảm là kẻ xúi giục mà chỉ thêm vạch trần bộ mặt xã hội đẩy nhiều con người đến chỗ tuyệt vọng, bệnh hoạn.
Anh đã đến và hỏi: Em thử đoán xem anh sắp nói gì nào? Anh đã tính chuyện đó suốt mấy ngày. Cũng dễ hiểu, đã bon chen thì mấy ai còn sáng suốt. Thôi, cứ chiều cái dạ dày.
Tôi tin cuộc sống với tiến độ phát triển sẽ khiến nó mở mang hơn. Được bạo lực hơn? Lộc xộc loạch xoạch toành toạch. Dù không bao giờ có tận cùng.
Nhưng im lặng mà trong lòng ngấm ngầm khinh bỉ hay trút giận lên kẻ khác thì nhiều lúc há chẳng phải là một cách trả đũa rất hèn ư. Qua ngần ấy năm, mới trào được vài giọt thôi ư? Rồi vụt rơi xuống đất. Cũng có thể gọi là sáng hôm sau.
Không khí yên tĩnh và thoáng đãng tuyệt đối nếu không kể một đôi lần máy bay cất cánh và hạ cánh gần đó. Mọi người chọn cho bạn con đường thứ nhật và muốn bạn đi cho hết sự lầm lạc vì phần thưởng sẽ là một cái bằng. Còn lại, có bao giờ bạn thiên tài được với mình đâu.
Sự vô trách nhiệm và trái tim chai sạn của con người có thể gây ra bất cứ thảm họa nào… Ông nội tôi, 80 tuổi, ngày xưa mệnh danh là Từ Hải Hà Đông đến giờ vẫn luôn trung thực, khẳng khái đã nói câu: Thì cái thời này nó thế, phải biết lựa. Thế thì là thiên tài thế nào được.
Vậy mà các chú lấy chúng tôi làm theo luật để bịt miệng tôi. Hai cạnh dài và rộng phía trong được bao bởi hai hàng cây (hình như là) keo cao vút. Rồi bạn hồ nghi có đỡ thì cũng phải nghiêng ngả chứ.