Bạn đang ngồi trên một chiếc ghế gấp, lưng cong xuống, hai tay tì lên một chiếc bàn khá rộng, mà ở tư thế ngồi ghế thì nó cao đến ngực bạn. Tôi đã định viết một truyện ngắn dựa trên bối cảnh này ngay vào cái đêm đến nhà máy cùng anh em bốc hàng mây tre đan lên côngtenơ chở đi Mỹ. Đó là một thực tế mà kẻ thiếu thực tế này nghĩ đến…
Người ngoài chỉ tin, thờ ơ hoặc chế giễu. Tôi khóc vì tôi cũng chẳng ham gì danh hiệu đàn ông chân chính. Dịu dàng cũng có đấy, không thì sao bạn chưa bỏ đi, nhưng đó chỉ là những sự dịu dàng vớt vát, vừa đấm vừa xoa.
Tôi khóc vì không biết những hạn chế ấy có giải quyết được không. Giả dụ được cá to ta thả hay ta rán đây? Thế nào là cá to? Ta không biết. Màu xanh của bể bơi.
Cũng may chị có nhiều bạn, tôi cũng gặp vài người, bạn tốt. Và càng cô độc vì không được hiểu, con người ta càng dễ ích kỷ. Bạn đang đóng vai một chân phục vụ và bạn sẽ hoàn thành nó trọn vẹn.
Họ nào có tội tình gì. Qua đó, với những tinh hoa của quá khứ cũng như hiện tại để lại, đào tạo, hun đúc, chọn lọc nên những tài năng kiệt xuất biết tận dụng chúng vì nhân loại. Ông nội tôi, 80 tuổi, ngày xưa mệnh danh là Từ Hải Hà Đông đến giờ vẫn luôn trung thực, khẳng khái đã nói câu: Thì cái thời này nó thế, phải biết lựa.
Về nhà, bác bảo cháu: Cháu lành quá. Nhưng chúng cũng hay đủ để bạn muốn kể lại. Tôi ngồi trong nhà nghe bác mắng chị ngay sát vách, lòng đầy lo lắng và cả buồn nữa.
Nhìn xuyên vào nó, thôi miên vào nó, những con chữ tôi không hiểu. Những thứ chưa đến ấy đem lại biết bao nhiêu khoái cảm. Đó mới thực sự là sự cởi bỏ để đến với trí tưởng tượng.
Họ cũng đủ tự trọng để tự lực cánh sinh. Một là ông tuyên bố từ giã nghiệp văn. Cuối mùa lại ra đợt mới.
Vì nó sẽ chóng hết lắm khi bạn thấy sự thương cảm đã nhàm, những cảnh đời éo le càng ngày càng hiện lên dày đặc và rõ ràng hơn với đôi mắt rách mất lớp màng ngây thơ. Tôi e rồi lại nằm nướng đến tận chiều. Bất chấp lời kêu gọi cứ 30 phút lại trào ra khỏi miệng loa: Mong quí vị giữ gìn vệ sinh chung, không nói những lời lẽ thiếu văn minh và không hút thuốc… Khi vào sân, những người bảo vệ yêu cầu bỏ chai nước khoáng lại.
Nhưng đến cả bà già làm đĩ để nuôi người khác cũng không phải sản phẩm của trí tưởng tượng. Tôi định chờ mẹ bảo: Mẹ cho con thôi học nhé. Ít ra bạn cũng đã sắp viết xong và lí giải không cần trọn vẹn một phần đời sống của mình.