(Cái ý tưởng trước đó là con mèo trong tivi câu cá trong bồn đời). Tôi đã bắt đầu chán việc chữ nghĩa và tôi có thể làm việc khác. Có cái giấc mơ vẫn sống mà không có nó cũng chẳng chết.
Bạn bảo bạn không học được ở trường, bạn vừa không hứng thú tí ti vừa đau mắt đau đầu. Và tôi biết, những độc giả hời hợt cũng đâu thấy khác. Những năm tháng cấp III chuyển sang lớp Văn ngồi như một thứ tượng gỗ trong giờ học và cả giờ nghỉ.
Và bà già cần nhiều hộp nhựa hơn là lòng thương hại đâu đâu. Em vẫn biết là anh bất mãn. Và đây là lần thứ hai tôi khóc.
Nhiều khi bạn thấy rõ những giới hạn bị va đập bởi khát khao muốn làm được tất cả. Có lần thủa bé, bực thằng em, bạn cầm cái vợt bóng bàn bằng gỗ, giáng thẳng cái sống vợt vào đầu nó. Vẫn người, chân tay đầy đủ nhưng không tài nào nhìn thấy mặt.
Còn lại, mọi thứ khá dễ hiểu nếu thực sự muốn hiểu. Để tạo được phương án phòng tránh và chống lại những kẻ thù chung (khi nhìn thấy kẻ thù chung thì con người mới biết gần lại với nhau) là nhiều thảm họa mà vũ trụ kỳ bì và loài người đầy hiếu động lúc nào cũng có thể nhỡ tay gây ra. Nghe một lúc, tự nhiên bạn đứng dậy bước xuống cầu thang.
Định ngoáy mũi phát để kết thúc truyện. Phù! Chị đã mổ xong, còn yếu nhưng có vẻ ổn rồi. Vài câu đùa nữa, và những người mới nhìn bạn với ánh mắt trìu mến như những người cũ đã từng nhìn.
Cậu em khuyến khích tôi tập nặng hơn. chờ cô giáo dạy thêm tiếng Anh trong những buổi trưa cánh đồng ngập nắng đầy châu chấu cào cào và những mương nước ăm ắp cá Tôi làm độc giả cho tôi.
Phải biết giữ sức khỏe mà học chứ. Và bị bắt vở thì mặt mũi tối sầm như mặt trời bị cho một chầy lặn luôn. Hạn chế ra ngoài nữa.
Trong định kiến về trách nhiệm, trong hưởng lạc vô độ. Nhà văn vội vàng quệt nước mắt. Có thể bị trước đó nhưng không nhớ hoặc không nhận thức được.
Sẽ biến cái gông thành cái vòng đeo cổ hạt cườm. Dù vợ con hắn vẫn cười dịu dàng trước bát canh rau muống đỏ quạch. Hồi chị út đỗ đại học, bác hứa bỏ, xong lại đâu vào đấy.