Đó có thể là lựa chọn hợp lí của những người năng lực chỉ có thế. Có thể hắn câu được những con cá to để thả. Thế nên, bạn sẽ sống, sẽ sống nữa để khám phá mình.
Đến nơi, mẹ tôi xin lỗi ông ta. Dường như con nào mặt cũng hớn hở như nhau (ý này lấy từ câu chuyện nho nhỏ của một người quen sơ sơ). Tôi không hề phản đối.
Cuộc sống còn cần có tầm nhìn xa bên cạnh những hoạt động sống cũng rất sống đó. Nhưng chuyện sẽ hay đấy, đâu chỉ có dở òm như đoạn vớ vẩn này. Và thi thoảng vẫn hé cho bạn khuôn mặt những đứa con rơi của sáng tạo.
Nói đây là cuộc chiến thì to tát quá. Tôi nhận ra sự bông lơn của mình không thích hợp với phần đông người Việt ít cập nhật. Để xem ai nghệ sỹ, ai câu cú hơn nào.
Cái bài viết mà ban đầu tôi định viết một cách chua cay và trắng trợn. Hôm bác trai hút lại, bác gái bảo: Anh chẳng có lòng tự trọng gì cả. Nhưng cũng như ta, không thỏa mãn lắm.
Nhưng như thế chưa đủ. Ngày hôm qua cháu không học gì cả. Dễ thôi con ạ, con viết lại xem nào…
Chứ không phải như thời của tôi bây giờ. Bao nhiêu năm bạn sống theo cách đó và bạn nhận được thông điệp của sự mệt mỏi ngập tràn các ngóc ngách mà cơ thể bạn có thể chứa được. Tôi muốn về nhưng lòng cảm thấy chán chường khi bố mẹ có vẻ yên tâm hơn khi thấy tôi ở đây.
Sẽ dừng viết 2 phút để nghĩ ra 2 tiếng trước mình làm gì. Không phải không có lúc tôi giận bố nhưng khi trải qua những cơn đau tôi mới nghĩ chắc bố cũng có nhiều cơn đau như thế. Hai đứa rẽ vào công viên ở đầu cầu chơi cầu trượt.
Tôi biết, nhiều tâm hồn, như bắt đầu tôi, đã chết. Tôi khóc vì bác tôi, và rất nhiều người lớn khác, có lẽ không bao giờ còn có ham muốn đọc truyện tranh, chơi game, sử dụng internet để thấy những triết lí sống, những động lực sống, những bài tập sống không thiếu trong đó. Có lẽ cũng không dám gần quá vì sợ bị hút vào rồi thì không dứt ra nổi.
Cô giúp việc này mới đến nên thường nhầm lẫn. Cái nồi inox đen sì. Đôi khi những sự quá muộn làm đời sống trở nên vô nghĩa.