Chúng tôi sẽ tiến lên và mạo hiểm chi một số tiền tiếp thị bạn. Bạn không phải đi tới cửa hàng băng đĩa, âm nhạc đã được số hóa, như vậy bạn không phải xé toạc CD. “Khi công nghệ ngày càng trở nên phức tạp, nhu cầu làm cho nó đơn giản lớn hơn bao giờ hết.
Cũng trong năm 1976, Woz bắt đầu thiết kế Apple II. Tôi đứng trong bóng tối, quan sát Steve đưa ra những slide giới thiệu tôi. Khi thị phần của Apple trong thị trường máy tính chỉ còn lại 3%, như thể là Jobs đã bỏ nó.
Rồi nó được phát hiện có thể phẫu thuật cắt bỏ được. Chúng tôi lớn lên trong một thế hệ mà âm nhạc là bộ phận cực kỳ thân thiết. Càng đau đớn hơn vì cái cách ra đi cũng không lấy gì làm vinh quang: Sa thải, chỉ sau một cuộc họp hội đồng quản trị.
Việc thoát khỏi nguy hiểm cho ông cơ hội điều hành công ty trị giá 45 tỉ đôla của mình, thậm chí tiến xa hơn nữa trong cuộc cạnh tranh với các đối thủ trong lĩnh vực nhạc số. Steve Jobs không bán máy tính cho khách hàng, ông bán sự trải nghiệm. “Thương hiệu chúng ta lớn cỡ nào?”, Johnson hỏi lại.
Nhưng buổi tiệc đó là lần đầu tiên tôi biết anh trai của cô là Steve Jobs”. Steve đã luôn luôn thích những bức ảnh với các biểu tượng văn hóa. Thậm chí, không nhiều người ủng hộ dự án phiêu lưu và đầy nhân đạo đó.
Tình hình này khá giống với những gì đã xảy ra cuối thập niên 70 đầu thập niên 80 của thế kỷ XX trong ngành công nghiệp máy tính với những chiếc máy tính của hãng Apple. Nó vẫn còn rất mới mẻ trong cuộc cách mạng âm nhạc. “Chuỗi cửa hàng của Apple đang bán “trải nghiệm số”, chứ không phải sản phẩm.
Tiếp theo là Universal. “Họ sẽ không lái xe 10 dặm để ngó nghiêng gian hàng chúng tôi đâu. Theo ông, khách hàng rất thông minh và vì thế họ sẽ phải cân nhắc khi quyết định mua nhạc.
Không có chi tiết nào được bỏ qua: ví dụ, trong khi kiểm tra lại bản demo iDVD, Steve phát hiện rằng remote điều khiển từ xa máy DVD không làm việc từ nơi ông ta muốn đứng trên sân khấu. Ở bìa sau cuốn tuyển tập là bức ảnh một con đường ở nông thôn vào một sớm mai, cảnh vật rất thích hợp cho những người thích phiêu lưu tự đi bộ du hành. Đó là một bi kịch!”.
Cuộc họp diễn ra trên một bàn gỗ dài, mọi thành viên đều có thể tranh luận sôi nổi. Khi ấy, máy ảnh, máy quay phim nhan nhản trên thị trường còn thiết bị nghe nhạc thì vừa ít lại vừa kém chất lượng, đáng kể nhất chỉ có thế là máy MP3. Thường những điều này được kết thúc vài phút trước khi lập lại, Steve thỉnh thoảng xem trước những phiên bản thay thế để đánh giá phản ứng của nhóm trước khi quyết định sử dụng cái nào.
Đó cũng chính là dấu ấn của Jobs từ khi trở lại “cầm lái” con tàu Apple. Với tư cách là giám đốc sản phẩm Nhưng Jobs sẽ không bao giờ bỏ cuộc mà không đấu tranh.