Thậm chí, có lúc tôi nghĩ biết đâu trượt tôi sẽ học nhạc, học họa hoặc đi buôn bán thơ và không thơ. Nhưng những cái đó đâu có níu kéo được lâu những tâm hồn trẻ luôn muốn nổi loạn. Nhưng mà em cứ thử nhặt nhạnh đi và đừng bảo với tôi là em không tìm thấy những niềm lạc thú cũng như khổ đau sau lạc thú.
Cháu bảo mẹ lúc nào cũng coi con như trẻ con, con lớn rồi, mẹ không phải lo. Dần dần, tôi đâm ra còn lảng tránh chúng và giữ vẻ đạo mạo đầy cổ hủ. Cuộc sống của chúng tôi không cho phép những đứa trẻ vừa cứng đầu vừa không thông minh tồn tại lâu.
Theo cách mà bạn lựa chọn. Bạn đã thực sự dấn thân rồi. Lại có kẻ ngồi nghiêng nghiêng đầu, tay chống cằm quan sát bà già.
Mất mất người kể chuyện. Chỉ còn dòng máu là hoang dã. Tôi nhất quyết không đi.
Muối thì về biển còn nước thì lên mây. Giọt nước mắt như trộn lẫn ánh sáng, thương đau, hạnh phúc. Bác gọi điện giục xuống rồi đấy.
Tôi yêu cầu vụ xét xử tôi được truyền hình trực tiếp, được diễn ra trước con mắt của báo chí, dư luận quốc tế. Câu chuyện có vẻ như vầy. Chỉ khi ta gặp họ, ta mới hiểu họ là ai.
Chúng là những kiệt tác. Cả tiếng chim hót rất nhỏ nữa. Thi thoảng lướt qua một đám đông, họ tưởng tôi đang reo hò, họ gào đuổi theo: Việt Nam vô địch! Việt Nam vô địch! Họ cứ hò reo thế và chắc họ chẳng bao giờ nghĩ đến bom nguyên tử hay những thứ ghê sợ hơn thế trong đầu mình.
Ở đây là lớp học, ở đây là bệnh viện, ở đây là đường phố. Em biết lúc ấy anh sẽ phá lên cười và ôm chặt hai mẹ con… Vụ 11 tháng 9, vụ cháy ITC không làm tôi kinh ngạc.
Bằng không thì bạn cũng chỉ là một con lợn ích kỷ, ngu và hèn. Việc bạn định làm là trốn vào giấc ngủ và bắt chước triết lí của một nhân vật tinh nghịch trong truyện tranh: Con thú mau lành vết thương vì nó ăn nhiều và ngủ nhiều. Ta chỉ muốn trước tiên là qua cơn mệt này.
Vâng, lúc đó, một chú sấn đến rút chìa khóa xe của tôi và bảo: Mẹ mày, mất dạy. Họ không có kinh nghiệm trong chuyện đó. Về sau, đi đá bóng, tôi gọi nó chỉ một câu, nó tự động dậy ngay.