Bí quyết đầu tiên này rất thường thấy ở những người thành công trong việc ăn nói. Khi xem những cuộc phỏng vấn của Barbara Walters tôi thường thấy thất vọng. Việc làm quen hay hỏi chuyện đều ưu tiên cho nam giới.
Âm thanh duy nhất mà các thính giả của tôi nghe được là một đoạn nhạc cứ hết to rồi lại nhỏ, mà chẳng kèm theo một giọng nói nào. Nhưng rồi Don cố thuyết phục. Tôi không muốn đưa ra những kết luận sai lầm, hãy để thời gian trả lời.
Người ta đặt tôi ngồi xuống một cái ghế quay. Đừng chỉ chú trọng đến bằng cấp. Nếu tâm sự với họ rằng bạn có một khối u ở não, hoặc chỉ là tính nhát gan yếu bóng vía, họ sẽ cảm thông ngay với bạn và có thể sẵn sàng giúp đỡ bạn một điều gì đó.
Tất cả những phát ngôn viên thành công đều có đức tính này. Sau đó nhắc tôi lần nữa: Ngày 10/6, 8 giờ tối, Câu lạc bộ Miami Shores Rotary. Vấn đề này thuộc lĩnh vực pháp lý, tôi không muốn bàn luận sâu về nó.
Yếu tố này bao giờ cũng cực kỳ cần thiết, không chỉ trong công việc mà trong bất cứ tình huống trò chuyện nào. Lần nọ trên radio, tôi hỏi một khách mời rằng: Ông có mấy con rồi?. Quả thật ngồi tham dự mà cứ như đang bị tra tấn vậy.
Tổ chức này thường thích đưa ra những vấn đề tranh luận thú vị đề cập đến cuộc sống con người, khuyến khích sự động não và tư duy logic. Cha là người mà tôi gần gũi nhất. Nếu bạn không là một MC chuyên nghiệp, bạn cũng có thể khéo xử trí tình huống này.
Hãy bắt chước phong cách của tổng thống Coolidge: lời ít ý nhiều. Câu nói này đáng nhớ đây! Nhất là khi bạn đang nói chuyện với các đồng nghiệp, hay là người dẫn chương trình như tôi. Cuomo cha đã nói cho tôi biết lý do vì sao.
Ví dụ cụm từ người Mỹ gốc Phi năm 1987 xuất hiện trên tờ báo này 42 lần, đến năm 1993 đã xuất hiện 1422 lần. Tôi chưa bao giờ phỏng vấn John Wayne, nhưng Mitchum thì tôi được nói chuyện rồi. Quả là thành công ngoài sự mong đợi.
Và Frank đã làm như vậy thật. Mọi chuyện bắt đầu vào một buổi sáng đẹp trời ngày 1/5/1957 tại đài phát thanh WAHR. Một hôm, qua điện thoại tôi nói với ngài thị trưởng rằng tôi rất thích nói chuyện với Andrew qua vài lần tiếp xúc với anh ở Washington.
Bốn mươi năm về trước, lúc bắt đầu vào làm việc ở đài phát thanh, tôi chẳng hề có một chút kinh nghiệm nào cả. Họ đã thành công trong việc tạo ra một không khí mang lại cảm giác thân mật, thoải mái giữa chủ và khách từ những chiếc ghế ngồi này. Câu nói này không phải là một kết luận thông minh sắc sảo.