Tự hỏi: ta đã lầm lẫn chỗ nào? Ta đã cải thiện được ở chỗ nào? Đã học thêm được bài gì? Tôi khóa máy giặt lại, đặt đứa cháu gái năm tuổi vào phòng ngủ, đóng kín cửa sổ, lấy giấy và giẻ bịt hết các lỗ hở. Kẻ ngu nào cũng biết vậy.
Ông nghĩ tới các vì tinh tú luân chuyển trên đầu, nghĩ tới vừng Thái dương cứ đúng kỳ hạn trở lại chiếu sáng miền hoang vu ở Nam cực. Và nay ông Ben Fortson, người tàn tật ấy, là thống đốc của tiểu bang Georgie! Nếu hoàn toàn thiếu nó, tinh thần tất sụp đổ".
Từ đó, anh leo hết cấp này đến cấp khác. Đáng lẽ oán hận và thương thân trách phận như vậy, ông nên tự hỏi tại sao ông không được các người làm công cảm ơn. Ông chủ bút một tờ báo ở New Orleans nói với tôi rằng người thư ký của ông một hôm dọn bàn tìm ra được một cái máy đánh chữ mất từ hai năm!
Cố nhiên con gấu biết rằng chỉ có một cái tát là con chồn sẽ nát như tương. Tôi muốn bạn giúp đỡ người theo cách ấy. Tôi nghiên cứu sinh vật học, khoa học triết học và các tôn giáo.
T cũng đủ làm cho một anh bán bánh lạnh xương sống rồi. Thấy khó kiếm việc làm quá, anh mở một phòng thí nghiệm và nghiên cứu về vi trùng học ngay trong hầm nhà anh tại Massachussets. Có lẽ khi ta nói, ta đã thấu triệt tính cách của những nỗi thắc mắc của ta hơn chăng? Đến nay chưa có ai có thể giải thích chu đáo hiện tượng tinh thần đó.
Tranh đấu cho hạnh phúc của chúng ta bằng cách theo một chương trình hằng ngày để có thể có những tư tưởng vui vẻ và kiến thiết. Còn nhiều hoạt động khác nữa. Khi tôi hỏi bà tại sao lại tự buộc vào khổ thảm làm vậy, bà đáp: "Để khỏi có thời gian ưu tư".
"Tôi không điên tới mức tin rằng chỉ mỉm cười thôi mà hết được bệnh nội ung, song tôi quyết tin rằng tinh thần khoan khoái giúp cơ thể thắng được bệnh. Điều đó chỉ đúng một phần thôi vì tôi biết nhiều người địa vị rất cao mà không hề đặt chân vào một trường Đại học. Tập thể thao, làm việc nặng nhọc cho thiệt mệt, tới nỗi không sao chống lại được giấc ngủ nữa.
Tôi thường bắt tay phu xách hành lý cho tôi dể anh hăng hái và tươi cười suốt ngày. Vậy chắc viên kiến trúc sư ấy rất thích được phỏng vấn. Chứng cơ là bức thư của ông đầy những lỗi vậy".
Ông chép truyện trong cuốn Cô độc. Chín năm đầu đó thiệt là cay đắng vì kết quả ông chỉ kiếm được có 20 Mỹ kim, trung bình khoảng một xu một ngày! Quân đội Hoa Kỳ đã áp dụng tắc này.
Óc của loài mau quên một cách kỳ lạ. Đừng do dự, lo lắng hoặc đi ngược trở lại. Tôi ngồi đến nửa giờ, vừa sụt sùi cầu nguyện.