Phải giữ nó trong lúc này như một người lết đi mãi trong sa mạc tay cầm chai nước nhưng lại muốn mang nó đến với những người trong sa mạc khác rất xa xôi, hư ảo. Nhưng Hóa quả là một nỗi sợ đeo đẳng suốt thời cấp III, dù chuyển sang lớp Văn học nhẹ hơn rồi. Bắt đầu chan chán, rủ cậu em đi bơi.
Mạch sáng tạo và khao khát đến với nó không chảy rần rật trong hắn. Trớ trêu thay, dù trí nhớ của bạn độ này có khá khẩm hơn thì cũng khó lòng nhớ lại được nhiều về cái giấc mơ thú vị chết tiệt kia. Mỗi người thường chỉ va chạm với một mảnh vỡ trong chiếc gương bạn.
Rất nhiều người quen đến thăm. Dễ dàng bắt quen với nhau và tạo không khí thoải mái sau vài lần cụng ly. Cũng là để thăm dò phản ứng.
Khi mà theo luật, bạn thừa tuổi để đi khỏi nhà và họ đuổi bạn ra khỏi nhà. Thưa chú, tôi không phải là đứa để chú đối xử như một con chó. Con uống thuốc đi… Tôi vẫn dán mắt vào trang sách vô nghĩa trước mặt.
Bác bắn đại bác từ thành trì của bác tới chỉ nghe tiếng nổ chứ không tới. Nàng vẫn nằm im trong căn phòng màu hồng. Hai lần đại bác bên dưới bắn ngược lên: Khẩn trương lên nào.
Anh chắc chả chấp tôi đâu nhỉ. Chả biết đường nào mà lần. Không biết bác có nhớ chuyện này không.
Nhưng ta không cho nàng nói. Với những con lợn này thì nắm tay nhau cùng bước bên nhau với lại vì hạnh phúc nhân loại chắc phải đợi hơi lâu. Suy ra bạn sai và bảo thủ.
Riêng nó vẫn chịu định luật về trọng lực của địa cầu. Như đứng từ ngoài nhìn vào một bức tranh. Trong ba ngày đó, vợ ông sẽ được phục vụ như bà hoàng.
Sẽ biến cái gông thành cái vòng đeo cổ hạt cườm. Rồi, tôi phải tập chứ. Hoặc khi lũ trẻ đã lớn, mọc ra những gai góc ương ngạnh và sẵn sàng làm liều, khó có thể đấm như bị bông, họ không ngại cãi vã nhau.
Nó bảo: Người ta không thích mách thì thôi. Có mùi thơm của biển, có vị mặn trong gió. Lần sau thì có lẽ họ không tha vì nói đúng quá, chả chừa ai ra.