Khả năng tiếp theo là họ nhận ra nhưng thiên tài thơ thì cũng đem lại cho họ xơ múi gì, đặc biệt với một đứa có vẻ ngông nghênh và không chịu nghe lời như tôi. Trận đấu quả thú vị hơn lần trước. Để ngòi bút của anh bớt đớn đau.
Nhưng họ đã quên sự bất bình ấy và cũng chẳng tìm ra được những cái đúng đắn, hay ho đôi lúc lạc vào trong những giáo điều vô nghĩa-như khi sục một chiếc vợt xuống mương nước toàn cá lòng tong đôi lúc cũng tình cờ vớt được một con cá đẹp. Nhân cách chứa đựng không ít tố chất tài năng. Thế là vô số bịch nylông nước được ném xuống tầng dưới.
Bạn sẽ không hề muốn cố lao động, đặc biệt là viết, khi nó chẳng có giá trị gì. Được mấy cái bình nhựa truyền hết dịch, cả một đôi dép quai hậu, rồi bày biện cả ra vỉa hè. Nàng thấy lạ lùng và cười với cô bạn bên cạnh: Bạn này lạ lắm.
Để họ thấy bị bao trùm và phải nỗ lực để xé cái màng nhầy ấy ra. Hôm qua hứa với bác là 8 giờ vào. Bạn không đi trên mây bởi thế giới của những ý tưởng cũng rất đắt hàng.
Mai sau, nếu tôi sinh con, khi đến một tuổi nào đó, tôi sẽ viết bản kiểm điểm về lỗi của mình cũng như thế hệ mình. Nói thế nào đây? Khó quá! Tốt nhất là cứ loanh quanh luẩn quẩn. Nhưng đó không phải là cái bạn muốn.
Nó bộc lộ dồn nén một chút, mọi người chắc đều khó chịu nhưng chịu được. Chơi là định nghĩa rành mạch từng sự vật mà cũng xóa nhòa tất cả các khái niệm. Điều đó càng làm họ lấn tới, họ không hề coi viết là một công việc.
Anh họ đưa chị út lên tăcxi về. Cái nơi mà anh cảm giác như đều gặp các nhân vật trong văn chương, như nhiều nơi khác. Đôi khi người ta cần đòi hỏi cao, khắt khe với sự phát triển của đời sống trước khi có cái xuề xòa quan tám cũng ừ quan tư cũng gật thường là của sự bất lực và ơ hờ.
Nhưng khi bạn phá sạch sành sanh chúng, bạn lại trở nên không thật. Cái mà tôi nghĩ chỉ là một nền tảng cơ bản mà một thế hệ mới cần có. Lăn đến chừng nào bay hơi và ngấm vào da thịt Nhân Gian đến hết thì thôi.
Thử hòa vào họ, hiểu họ, phê phán cũng như cảm thông với họ. Và ngày ngày anh được cho chén những miếng ngon để quên đi sự dằn vặt vì đẩy những con chó mình từng yêu quí đến chỗ chết khi đi cắn nhau. Từ khi làm con đến làm cha mẹ rồi ông bà là những khoảng cách tuổi tác, khoảng tích lũy tri thức cho một sự giáo dục cũng như rèn luyện tốt hơn.
Bố sẽ không phải thấy bạn khi chưa già đã phải lặp lại hình ảnh tuổi già của bố: Niềm kiêu hãnh và sự hoang dã bị giết dần và bị nhào nặn dần bởi đời sống có quá nhiều sếp: Bố, họ hàng, cơ quan và nhiều dây thòng lọng nữa. Khi bạn viết, cứ có một người đến gần là bạn phải gấp lại. Tôi không đòi hỏi gì cả, tôi để tất cả tự do.