Ông ta quát tôi: Đồ ngu! Về đi. Sau khi biết có những kẻ ác thế nào, những cuộc chiến đẫm máu đau thương thế nào và loài người đã từng hờ hững thế nào. Hai khoang thiện, ác.
Để trẻ con bớt dần phải khóc. Họ muốn sống một đời sống bình thường và muốn bạn cũng sống thế. Như đã nói, độc giả rất lười tìm đọc sản phẩm chưa có thương hiệu.
Vừa hại thần kinh vốn mệt mỏi vừa ngộ nhỡ lúc tập trung quá không cảnh giác được. Khi những điều dạng như thế được viết ra, điều bạn ngại nhất là những kẻ bệnh hoạn ngu xuẩn không hiểu vô tình đọc được sẽ bắt chước. Cô không dám nhìn vào ai.
Cháu nói thế không đúng. Và rằng nếu bạn đang tham gia một bi kịch, bạn cũng có thể tạo được một kết thúc có hậu. Cách cư xử của cậu em này, người mà nếu còn kiểu so sánh về tầng lớp thì tôi thua một bậc, làm cái đầu tôi bớt cái định kiến vô thức đi một chút.
Cuối cùng thì sự việc cũng ổn thỏa, cô tôi gọi điện, bác tôi đến, khéo léo nói về những mối quan hệ. Tôi định kiến và chủ quan quá chăng? Thù dai quá chăng? Sau khi cô ta không duyệt cái đơn xin nhập lớp sau thời gian bảo lưu của mình. Ngồi cà kê dê ngỗng thêm một lát tôi bảo nóng quá rủ ông anh ra.
Người hoài nghi mệnh đề bạn là thiên tài nhất có khi là chính bạn, kẻ tự dằn vặt. Không ai ở xung quanh truyền cho cậu cảm giác đó. Và sẽ không ngừng bị đào thải nữa.
Không chắc tại số phận. Bác tôi bảo: Chào chú đi con. Hoặc là im lặng vâng theo tất cả những con đường dù sai lối như một truyền thống người lớn đúng, trẻ con sai.
Tôi bảo vâng, nhiều nước mà anh. Cũng như dù sao họ cũng là những người thân, bè bạn khác của tôi. Trong mỗi tiếng nói của em đều có hình bóng của anh và anh thấy mình đã có đủ.
Mấy con hổ cũng thế. Bên tai loáng thoáng những điệp khúc trong bài hát làm người của bác. Và một số lí do khác…
Đầy đủ vật chất nhưng tự cô lập, thiếu căn bản nhận thức, gần nhau nhưng không hiểu nhau. Nàng vẫn nằm im trong căn phòng màu hồng. Tất nhiên là không nên để điều đó xảy ra.