Trong cuộc hành trình đó, hai người bạn mới quen đã tin cẩn tiết lộ cho con biết, tại Nineveh có một người giàu đang sở hữu một con ngựa mà ông ta cho là chạy nhanh không có đối thủ. Bà ấy chỉ tôi tới chỗ người cho vay tiền và nhờ ông ta đưa tôi đến nhà người chủ đang sở hữu cậu. Có nhiều cách khác nhau để đảm bảo cuộc sống của các bạn sau này.
Do vậy, người nghèo càng nghèo thêm, và người giàu càng giàu thêm. - Tại sao cháu lại ước ông nội cháu còn sống khi ông ấy đã hoàn thành trách nhiệm của mình trên cõi đời này? Cháu và cha cháu vẫn có thể làm tốt công việc của ông nội cháu mà. Nhận được sự khích lệ của mọi người, người thợ dệt vải nói tiếp:
Nếu thế, có người nào đưa ra đề xuất khác để chúng ta tiếp tục thảo luận không? Điều đáng nói ở đây là mỗi lần thất bại, họ lại gánh thêm một món nợ. Lúc ấy tôi còn chưa làm nghề kinh doanh mà hàng ngày vẫn đi làm công cho người khác để nuôi sống bản thân và gia đình của mình.
Tôi rơi vào một tình cảnh thật thảm hại. Sharru Nada vẫn giữ giọng nói điềm tĩnh: Đôi mắt của Hadan Gula lộ vẻ tức giận.
– Tôi vừa trông thấy ông bạn già Arkad của chúng ta đi trên chiếc xe ngựa sơn son thiếp vàng và vẫn đưa tay vẫy chào thân thiện những người mà ông quen biết. - Anh đã gợi ý cho chúng ta một đề tài thảo luận rất hay. Bà ấy là người tự do và là cháu gái ông chủ trước đây của tôi.
Còn nhiều người khác, thường là vì do dự, toan tính thiệt hơn mà khiến cho cơ hội trôi qua, để rồi cuộc sống của họ vẫn không có một sự thay đổi nào cả. Họ vẫn nghèo đói, vất vả và lam lũ, có khi suốt cả cuộc đời vẫn không thoát khỏi cuộc sống cơ cực đó. GEORGE SAMUEL CLASON sinh ngày 17 tháng 11 năm 1874 tại Louisiana, bang Missouri, Mỹ.
Megiddo, người đang bị xiềng kế ông, đã chế giễu họ: Nhưng tại sao công việc lại không mang đến niềm vui và hạnh phúc cho ông như đã mang lại cho Megiddo? Tại sao cuộc đời của ông luôn gặp những chuyện không may như thế, mặc dù ông đã nỗ lực rất nhiều? Những câu hỏi đó cứ trở đi trở lại trong đầu khiến ông không thể nào ngủ được. Và bởi vì tôi biết cách đạt được điều đó nên nhà vua đã yêu cầu tôi truyền dạy cho tất cả các bạn.
- Kính thưa ông! - Người nông dân nói với tôi. - Trước đây, cha đã cho con một túi vàng của Babylon. – Rodan thừa nhận –Araman chỉ có thể giúp tôi làm những công việc trong cửa hàng rèn giáo mác mà thôi.
Babylon được tổ chức theo một hệ thống khá tân tiến và chặt chẽ. Bất chấp cả sự khôn ngoan, chúng ta chỉ ham lấy vàng. - Vậy ai trong chúng ta đã từng gặp may mắn và đã để vuột mất nó?
– Giúp đỡ những người đang gặp khó khăn, hoạn nạn hay đang khởi đầu sự nghiệp là điều cần thiết. Nhưng hãy nói cho tôi biết, anh đã từng cho nhiều người vay tiền, vậy có khi nào những người đó không trả lại tiền cho anh không? Đó là tình cảnh mà ông đã phải sống trong những ngày tháng ấy.