Họ liều lĩnh đi theo con đường của mình. Để chứng minh quan điểm của mình rõ hơn, tôi xin kể một câu chuyện. , một công ty bán hàng trực tiếp với số vốn góp của mỗi thành viên là 1000 RM (263 USD).
"Rất khó ,quả thật rất khó"Thành Long nói "vì vậy thay vì cố gắng trở thành ông ấy )Lí tiểu Long ),tôi quyết định trở thành chính mình " Ngày nay , thế giới yêu mến những người chiến thắng và kẻ thất bại không được chấp nhận. Thật ra , vấn đề không phải là người đó đã rơi bao nhiêu lần mà khả năng leo lên mỗi lần ngã.
Năm 1988, ông viết quyển “Lược sử thời gian” (A Brief History of time) quyển sách được dịch ra hơn 22 thứ tiếng và bán ra hơn 10 triệu bản trên khắp thế giới. Một bữa nọ, lúc sắp xếp lại sách vở, tôi tình cờ gặp lại quyển sách “Nghĩ đến sự giàu có và làm giàu”. Họ phải ra đi khi đến một độ tuổi nhất định.
TIẾN SĨ LEE DE FOREST ,NHÀ PHÁT MINH RA ỐNG CHN KHÔNG VÀ LÀ CHA ĐẺ CỦA MÁY TRUYỀN HÌNH. Cha tôi lớn lên với ý nghĩ rằng cách dạy con tốt nhất trong mọi trường hợp là phải thật “nghiêm khắc” và “cứng rắn”. Ông đã làm nhiều phim ngắn trước khi trở về Malaysia.
Tôi được công ty cấp cho một chiếc xe hơi, phụ cấp tiếp khách và tất cả những đặc quyền đi kèm với chức vụ của mình. Sau hai tháng, vì tiền đã cạn, tôi đành trở về Malaysia và bắt đầu suy nghĩ xem mình có thể làm được gì. Và mỗi kinh nghiệm mới mẻ chỉ ra 1 số hình thái của sự sai lầm để sau này ta biết cách tránh chúng ".
*/Phía bên phải của Handel bị liệt khi ông sáng tác tác phẩm vĩ đại nhất của mình, bản hợp xướng “Hallelujah”. Tương truyền, đồng hồ của ông được chỉnh sớm hơn 8 phút để thời gian được sử dụng tốt hơn. Nhưng trong buổi lễ trao tặng, anh có vẻ rất buồn bã và kiệt sức.
“Một cái gì hơn thế phải được thêm vào” để nó có thể truyền được tiếng nói và Alexander mới là người thực hiện được điều đó. 7% vấn đề là sự thật. Những người táo bạo lại tiếp tục.
“Mỗi kết quả đều có nguyên nhân, mọi việc sảy ra đều có lí do. Sau chiến tranh , năm 1952, ông bắt đầu một công việc mới là trở thành Tổng giám đốc của ngân hàng Bangkok, nơi đang được quản lý hết sức tồi tệ. Gần như bị phá sản hai lần, một lần trog việc kinh doanh muối và một lần trong việc kinh doanh chất dẻo.
Nhiều người khuyên ông nên suy nghĩ lại vì ông có thể mất một khoản thu nhập ổn định là 300 bath một tháng( lúc đó được coi là rất khá) để đổi lấy một công việc lương không cố định. Ông buộc phải phó mặc cửa hàng cho mẹ tôi trông coi. Khi tập hợp lại với nhau, họ là những người giàu hơn bất kì ai trên thế giới.
"Ngựa vẫn còn được sử dụng mãi,còn ô tô chỉ là một món trang sức-một mốt nhất thời". Kết cục là nhiều người trong số họ đã bị “dán chặt” vào màn hình truyền hình “Những người nào chưa từng tham gia cuộc hành trình đầy khó khăn vất vả và tìm được sự giàu sang một cách dễ dàng sẽ chẳng biết được làm thế nào để tạo sự giàu sang một khi họ đánh mất nó.