Lúc này, đừng coi tôi là nhà văn. Và cúi mặt mỉm cười với mình thôi. Đơn giản vì lúc đó cảm giác tự do, sổ lồng đang tràn ngập.
Thưa chú, tôi không phải là đứa để chú đối xử như một con chó. Bạn thực hiện nó trong lúc chờ đợi cái sẽ phải đến. Tôi tụt khăn trải lên băng ghế bảo để đỡ nóng.
Hồi trước nó ở tầng một, trên đầu giường bác gái. Khi mà ai ai cũng giật thì chúng xoắn lại, gỡ mãi không ra. Và có lẽ ở trong trạng thái và hoàn cảnh này, nghĩa là có bệnh và dở dang việc, bạn hơi buồn thêm vì không thấy hào hứng cũng như khó hòa cùng niềm vui hiện tại của dân tộc.
Vay-trả nợ đời chẳng bao giờ hết. Tôi từng cảm thấy lo khi mình đơn độc mà đời thì không thiếu lúc phải đấu tranh. Cả phụ nữ nửa, cả trẻ em nữa.
Dở đến độ họ bị văn chương bắt vở. Chỉ hơi rờn rợn và xa cách. Có vẻ như sau khi xem phim về người ngoài hành tinh và cá mập trắng.
Mà người có trả thì chưa kịp đến tay mình, biết đâu người khác đã cướp đi. Nhưng nó mới vì người ta tìm mãi mới ra, mãi mới cảm nhận được. Nhưng rồi ai đó nhận ra một bọn nào đó đem bom đi giết người, đàn áp quần chúng lương thiện mà cũng bảo là hiện sinh, ta thích thế thì làm thế nào?
Cố tiếp thu để làm tốt hơn. Hóa ra sự khúc chiết chỉ là cái ham muốn tạm thời cho cái phần lựa chọn phân tích, bộ phận nhỏ, của khối sáng tạo chung này. Khi ấy, nếu còn đi bộ chắc bác và bạn được lên vỉa hè chứ bác bạn không thỉnh thoảng phải kéo tay bạn tránh xe như bảo vệ một chú gà con.
Dù sao, với những tâm hồn, chưa chết đã là một cái may. Nhưng một đứa trẻ thì không có được tiếng nói của mình trong xã hội đầy bon chen, tự phụ và thiếu tôn trọng này. Khi không vươn được đến đỉnh cao thì bạn chuyển nó thành một trò chơi cao hơn chơi bời hời hợt nhưng thấp hơn tham vọng.
Có thể lúc đó, chàng ta đang vừa trộn vữa vừa miên man với một đôi mắt thảng thốt nào đó vô tình va vào mắt giữa phố ban sớm. Để ngòi bút của anh bớt đớn đau. Bất hạnh thay, sự phong phú thuộc về muôn loài nhưng không nhiều cá nhân nạp nổi nó vào người.
Bạn nằm nguyền rủa và chịu đựng mọi âm thanh trong khoảng 20 phút. Vì thế, bạn chỉ chơi với chúng thôi. Tình yêu bao giờ cũng mới.