Bạn sẽ không trình bày nhiều. Ăn sáng xong, bạn ra trông hàng giúp bác một chút trước khi về. Bác gái lấy túi chườm nóng đặt lên ngực cho, bảo: Căn bản tại con ngủ nằm sấp.
Môn Văn bố tôi cũng dẫn đến nhà thầy dậy Văn nói chuyện. Nhà văn tóm lấy bất cứ ý nghĩ nào đến. Có chăng là vì cái mà đem đến cho họ khoái cảm.
Và dĩ nhiên, nó cần thuộc ít nhiều quyền sở hữu của họ. Nàng vẫn nằm im trong căn phòng màu hồng. Càng tuyệt vọng, xu thế ấy càng mãnh liệt.
Có lẽ chỉ viết đến đây thôi. Tôi để vài ngày trôi đi. Nhưng bạn không ngại viết ra những lời ấy.
Quả vậy, có một lần chúng tôi tưởng ông cụ đã về trời rồi. Tác phẩm Bật dậy nào. Bạn thúc thủ trước nó, bó tay trước nó.
Đó là niềm thất vọng lớn của tuổi trẻ. Lúc tôi khóc, dường tôi có hỏi tại sao mình khóc. Nếu không thất bại, nhiều người đã không phải cầu viện (nhiều hơn mức lành mạnh) đến thần thánh, khói hương.
Khi được tôn trọng như thế, còn cách nào khác là cố mà muốn sống và yêu đời sống này. Vào những thời điểm mà tuổi thơ sẽ có những ấn tượng mạnh nhất. Tôi đã ngồi đây nhiều lần, nhìn phát chán.
Bạn cũng như một người bình thường, dị ứng với hai tiếng nghệ sỹ và cảm giác về sự tai tiếng trong giới này. Màu mận đương độ chín. Họ đã bị những kẻ đứng trên và tuổi tác biến thành những nhà giáo điều, cái mà tuổi trẻ họ đã từng bất bình.
Và người lấy lần thứ nhất lại thêm dằn vặt. Nhưng trong gia đình, cũng như trong xã hội, bạn không có quyền trong tay, mà lại càng không thể dùng bạo lực lật đổ. Tôi dẫn ông anh ra chỗ chải đầu.
Nhưng họ chắc vẫn có cảm giác thất lạc những khao khát của mình. Không được đâu cậu ơi. Bạn muốn xin lỗi những người luôn tôn trọng bạn nếu họ lỡ nghĩ bạn ám chỉ đến họ.