Chẳng có một cây bốn lá nào mọc được ở đây cả. May mắn vô tận sẽ thuộc về mi còn ta sẽ triệt tiêu được đối thủ của mình. Ngay cả vợ tôi cũng bỏ tôi mà đi.
Câu hỏi của ta rất đơn giản: Có thật là chưa từng có một cây bốn lá nào mọc ở khu rừng này không? Chẳng thấy thú dữ đâu để thử thách, dù buổi tối đó đây vẫn vọng về những tiếng hú bí hiểm. Đầy là điều chưa từng bao giờ xảy ra trước đây.
- Được rồi, ta tin nhà ngươi, nhưng ngươi không được làm ồn đấy nhé. Rồi chàng quay lại và kiên nhẫn dùng kiếm và tay tạo nên một rãnh sâu giữa hai đường kiếm, chàng đào tới đâu, dòng nước len lỏi ùa theo đến đó, và làm đất mềm hơn. Chúng mau chóng tàn lụi như những hạt giống được rơi xuống sa mạc khô cằn.
- Ngươi có chắc là không muốn nói chuyện với ta về. Sid nằm đó ngắm nhìn mảnh đất nhỏ mình vừa mới vun xới. Qua các thành công của mình, Alex Rovira và Fernando Trías de Bes đã cùng viết Good Luck để chia sẻ với mọi người.
- Tôi mua được một cửa hàng nhỏ sắp đóng cửa. Và "điều gì đó" chính là tạo ra những điều kiện cần thiết để đảm bảo rằng những cơ hội - điều mà ai cũng có - không chết dần chết mòn như những hạt giống rơi trên mảnh đất khô cằn. Tất cả các hiệp sỉ đều biết rằng điểm cao nhất trong khu rừng Mê Hoặc chính là Núi Mẹ, nhưng khi Sid đến được Núi Mẹ thì chàng mới nhận thấy độ cao kinh khủng của nó.
Bà cũng có thể ngủ bất cứ khi nào bà muốn. Sid lên ngựa chạy thẳng đến giữa rừng. Anh quá bị ám ảnh bởi thực tế đó quá đến nỗi không thể nào nhìn sự việc một cách toàn diện và sáng suốt hơn.
Có thể anh sẽ gặp may thì sao! Sao Nott lại có thể tin lời mụ ta nhỉ? Anh ấy không biết rằng là một hiệp sĩ thì điều quan trọng nhất là không được đánh mất niềm tin, không nên bận tâm và bị ảnh hưởng bởi lời lẽ của những kẻ không chắc là có thiện ý tốt, ngay cả khi họ giả bộ tốt với mình vì một động cơ nào đó. Nói xong, Bà chúa hồ chợt biến mất trong sự kinh ngạc của Sid.
Cuối cùng nó dẫn anh đến một cái hồ thật rộng. Trong đoạn kết đầy bất ngờ, Good Luck tạo ra một chu trình khép kín, mang lại sự khích lệ, những hướng dẫn cách thực hiện và thật trọn vẹn với một câu chuyện đầy cuốn hút. Gia đình tôi mấy đời đều nghèo khó, rất nhiều đêm chúng tôi đã đi ngủ với cái bụng trống không, đói cồn cào.
Màn đêm chầm chậm buông xuống dày đặc. "Thật là một thứ bụi bặm nhớp nháp, khó chịu!" - mọi người càu nhàu. Cậu là người bạn thân duy nhất mà tôi có,mà tôi luôn nhớ về.
Chiều xuống cùng với ánh nắng nhạt dần. Quả thật cuộc đời đã không mang lại cho tôi nhiều may mắn, mà kết cục lại bất hạnh như thế này đây. Khu rừng Mê Hoặc là một khu rừng thật hoang dã và tăm tối.