Eve Sweet

Cô con gái non nớt phải chịu đựng trước bố dượng vì muốn má hạnh phúc

  • #1
  • #2
  • #3
  • Còn đùa được nữa: Nhân loại là cá nhân bị loại, cứ cá nhân bị loại thì chính là nhân loại. Nhà văn nhắm mắt lại. Thật ra, lúc nào bố cũng chỉ muốn đầm ấm.

    Và bạn tin, những người thân (nếu không có điều gì trầm trọng bạn gây ra cho họ vì câu chuyện này và sự dối trá để viết nó), họ sẽ phải cảm ơn bạn vì quãng đời gàn dở mà họ cho rằng bạn đã và đang sống. Tôi là nghệ sỹ chân chính thì đồng chí ấy cũng trố mắt nhìn ta và cũng liệt ta vào cái hạng có hat-trick đức tính vừa nêu. Cái chỉ huy được họ chỉ là quyền lực cao hơn.

    Chẳng ai thua thiệt cả. Hoặc không thoát ra khỏi ý tưởng các bức tranh trước của bản thân. Cuộc đời bác không đơn giản thế, bác còn tạo ra, nuôi dưỡng và giúp đỡ (cũng như nhào nặn) những con người mà sự bù trừ không đủ trí tuệ để tính toán.

    Híc, đã hai năm rồi, ta vẫn là một thằng nội trợ tồi. Và minh chứng cho điều đó là đến thời đại công nghệ cao này, còn quá nhiều con người không được hưởng một tẹo teo giáo dục tử tế nào. Khi bạn mơ thì bạn ít biết là mình mơ.

    Tôi hơi để ý anh chàng, chắc lớn hơn tôi độ dăm tuổi, xử lí cái vỏ kẹo thế nào. Trong thế giới này, đòi hỏi tính nhân văn, cao thượng ở những kẻ lãnh đạo (ngầm và không ngầm) ư? Quá khó khi họ đang ở trong một cuộc chém giết, tranh giành. Và khi đứng trước một phiên toà xử tôi về tội giết người dã man, tôi sẽ nói những kẻ bị tôi giết, chúng không phải là người.

    Anh ta thả miếng ni lông trắng đục ấy xuống dưới chân. Tôi lấy một cái nồi ra, xé nó tua rua tơi tả nhiều hơn, bỏ vào nồi rồi xòe diêm lên đốt. Với bác gái, tôi không dám im lặng khi bác hỏi.

    Có điều, bạn chưa tìm được một thị trường hoặc chưa chuẩn bị tinh thần thật tốt cho việc kinh doanh chúng. Chúng tôi ngồi yên với sự thoải mái chứ không gắng gượng hay kìm nén. Với nhà đạo đức, mục đích sống là lâu dài, có trước có sau.

    Ý nghĩ vẫn dồn dập nhưng chả mấy khi chọn được cái nào ra hồn hoặc thỏa mãn với sự lựa chọn ấy. Khi rời sân cỏ để về căn phòng tầng hai cách mặt đường chừng mười mét. Mẹ cầm bút, viết mỗi một lần hai chữ đó.

    Bà già hình như chột mắt, cử chỉ có vẻ khỏe mạnh và bất cần. Căn bản cũng tại người đời hay đính bên cạnh nó chữ vì. Và nếu ông chỉ đến đó có một mình thì có phải sướng không?

    Chơi là thay đổi nhân loại mà cũng làm họ chả mảy may suy chuyển. Còn lại, mọi thứ khá dễ hiểu nếu thực sự muốn hiểu. Nghĩ cả đến chuyện có thể một người nào đó trong giây phút trăng trối bảo bạn: Hãy hứa với ta con phải có được mảnh bằng đại học.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap