Sự so sánh tối nghĩa đó cũng có lí do là xu hướng tuyệt đối hóa sự lựa chọn và đòi hỏi sự hoàn hảo, dâng hiến trọn vẹn vốn có của đời sống, nghệ thuật. Tôi khóc vì băn khoăn đến giờ liệu những nhà đạo đức tự phong nhờ tuổi tác có nhận ra rằng chẳng cần và chẳng thể triệt tiêu sự ích kỷ. Đơn giản vì họ (tiềm ẩn) quá nhiều hoặc năng lực của họ quá lớn.
Sự quên tỷ lệ thuận với rủi ro. Rồi hỏi tắt chế độ sục ở đâu. Phải cạo râu đi nghe chưa.
Có một cái gì đó cản trở họ, chúng ta. Cháu mai sau là chúa sợ vợ. Úi chà! Chơi trò này tí đã chán.
Làm thế nào bây giờ? Ngủ hay không ngủ? Thôi, đùa đấy. Nhiều điểm rất giống tôi. Mọi người bảo bạn hiền lành.
Nó khờ như một anh nông dân khờ chứ không phải một chàng thư sinh. Bằng những nấc thang nhận thức mà bạn mày mò. Còn bình thường thì họ rất dễ ăn dễ ngủ.
Cả phần cặp giò và bàn chân mới tạo nên hình một chiếc ủng trắng mà nơi đầu các ngón chân là cái công tắc hình nấm không chân như đã kể. Càng ngày mi càng thấy kẻ không có quyền lực, tiền bạc, danh tiếng bị xử tệ, nhục nhã và gò bó thế nào rồi còn gì. Bạn tự hỏi không biết đến bao giờ hay không bao giờ bác (cũng như những người đặt gánh nặng gia đình lớn lao lên mình và giải quyết một cách dứt khoát, thậm chí, tả khuynh và độc đoán) cảm nhận được dòng suy nghĩ ấy.
Bởi cuộc sống của tôi đầy bất trắc dù tôi còn cố giữ được sự bình yên, hòa thuận tương đối cho đến lúc này. Có lần bạn tự hỏi hay bạn sợ thay đổi lịch trình sẽ đánh mất một thứ mùi gì đó quyến rũ nàng sáng tạo. Nhưng họ không cũ lắm.
Bởi nó đem lại một bản lĩnh sơ sơ trước khi bạn bị vứt ra giữa dòng hoang mang. Mình được khóc cho mình. Và các ý nghĩ u ám lại đến với bạn: Đây quả là một sự ám sát tinh xảo của xã hội hiện đại.
Và các ý nghĩ u ám lại đến với bạn: Đây quả là một sự ám sát tinh xảo của xã hội hiện đại. Một hai lần không ăn thua, bạn vùng mạnh, rồi cũng thoát. Vừa phải khao khát một ngày họ cũng phá bỏ chúng để chung sống trong một tầm nhận thức khách quan và lành mạnh hơn.
Và tiếp tục viết những chữ BÀI LÀM. Vì nhiều cái oan không giải mà gây hiểu lầm thù hận muôn đời. Người bảo người là ác.