Kinley nghe tác phẩm bất hủ của mình. Làm việc trong một phòng như phòng này thực là một cái thú. Ông thấy đó là một dịp phụng sự một lý tưởng cao cả và trở nên bất hủ.
Một hãng lớn nọ, chế dầu thơm phái ông James B. Ông Want, quản lý một nhà in lớn ở Nữu Ước, có một người thợ máy mà ông nhất định muốn sửa đổi tính tình. Vì tôi thấy ông có những đức tính đó, cho nên tôi mới dám xin ông giúp cho tôi một việc là cậy ông sửa lại đơn hàng.
Ông ấy tính cách giúp tôi mà tính cách "bóp" tôi. Vậy chúng tôi tự tiện xin phép ông - nếu có thể được - thu xếp sao cho hàng của ông tới ga chúng tôi vào buổi sáng, nhất là những khi ông gởi nhiều hàng. Đầu óc bạn phải thấm nhuần những khả năng đẹp đẽ nó cải thiện đời bạn, những khả năng mà bạn chưa có, còn phải chinh phục nữa.
Nếu phương pháp của bạn có kết quả thì thay đổi nó làm chi? Còn nếu trái lại, thì cứ thí nghiệm phương pháp trên kia đi, có thiệt gì cho bạn đâu? Ngoài ra, không có cách nào khác. 2- Nhân viên đó còn nói rằng hãng hoàn toàn có lý, không cãi gì được nữa và như vậy nghĩa là khách hàng hoàn toàn lầm lộn, không còn chối gì được nữa.
con ngủ, má đỏ kề trên tay, tóc mây dính trên trán. Nhưng ông làm bộ quên không gởi tiền. Đáng lẽ tôi không nên mua thì phải".
Ông đã thắng được hết những nỗi thất vọng, những lời phúng thích cay chua, làm việc 12 giờ tới 16 giờ một ngày, chủ nhật hay ngày lễ cũng vậy. Tới mùa hết việc rồi, chúng tôi không có đủ công việc để cậy ông giúp. Từ đó trở đi, ông Wesson luôn luôn được lãnh vẽ kiểu theo ý nhà chế tạo.
Hoạn đồ của ông rực rỡ. Làm được như vậy, thì người trong bốn bể sẽ là bạn của ta. Hồi Franklin còn nhỏ, thô lỗ và vụng về, một ông bạn già dạy cho ông những chân lý nghiêm khắc này:
Cho nên chỉ có mỗi cách dẫn dụ người khác theo mình là lựa cách nói sao lời yêu cầu của mình hạp với sở thích của họ và chỉ cho họ cách đạt được sở thích đó. Lời ngọt ngào sẽ chiếm nổi trái tim họ và do trái tim, ta sẽ thắng được lý trí của họ". Franklin khôn ngoan, khéo léo lắm, không dại dột vậy đâu.
Thiệt là nhã nhặn và lịch thiệp! Young, nhà kinh tế trứ danh nói: "Người nào biết tự đặt mình vào địa vị của người khác, hiểu được tư tưởng và ý định của họ, người đó khỏi phải lo về tương lai của mình". Chúng tôi không quên ông.
Câu chuyện đó, ba chục năm sau, nghĩa là mới đây, bác sĩ A. Hồi đó ông Eastman xây một âm nhạc học đường và một nhà hát để báo hiếu cho mẹ. Lời thì như vậy, nhưng giọng còn tệ hơn nữa.