Nhưng thơ đâu có phải là một khối trọn vẹn thơ ngây. Đến giờ phút này còn chưa nổ mới dám tin mình là thiên tài chứ. Và rồi họ thả xe tôi ra.
Và cái sự kỳ dị ấy càng khiến bạn vừa hoang mang vừa tin chắc mình phải gánh lấy nó. Thế nên tôi đã tìm mua tất cả các tác phẩm của ngài cho ông cụ. Các cái bộ phận trong não chắc là cơ sở vật chất của tinh thần, ý thức.
Thế mà cơm thì hốc rõ nhiều!. Để phân biệt nó với sự chăm chỉ hay vô thức thuần túy loanh quanh những lối mòn. Giữa thẳng thắn và kiêng nể.
Cuốn sách thì vớ vẩn. Ông già sắp chết sau nỗi cô đơn bất mãn triền miên. Điều đó khiến họ làm cũ và vẩn đục nhau thay vì làm tâm hồn nhau thêm mới mẻ và trong lành.
Như lòng biết ơn sự giáo dục đem lại cho họ quyền tự giáo dục. Bác gái: Mua sách làm sao hết cả buổi chiều? Tôi: Im lặng. Còn nếu tôi lỡ chết thì tôi vẫn cười như bất cứ cái chết cho ra chết nào khác trên thế gian đang hồi sinh này.
Bạn hiểu giới hạn khả năng nhận thức của bố mẹ. Khi tôi thấy nó không đúng, tôi phớt lờ. Kiếm tiền cuối cùng cũng để làm gì.
Có điều, bố và ông không hiểu là con hiểu thế. Viết là một lao động kỳ diệu. Vì tôi không hư hỏng, chẳng đòi hỏi gì, được vài người công nhận là tài năng, bạn bè bố mẹ cũng quí, mỗi tội không chịu học hành.
Bạn chả có tập luyện căn bản gì cả. Và khoảng cách giữa con người trong họ hàng đã bị nới ra xa quá rồi, gần đây mới bắt đầu tụ lại. Nàng nhủ: Chắc là vì ta quá yêu chồng.
Sự đồng cảm với những người cùng khổ là có nhưng sẽ không quá sâu sắc khi tôi ít trải qua nỗi đau của chính họ mà chỉ thấy chúng trong văn học, trong đời. Không gì tự nhiên sinh ra. Bác gái nghe thấy bảo: Ấy.
Ở đây, còn được tập, được bơi, ngày đến mấy lần cũng được. Chưa thấy anh con rể nào vốn đầy rẫy những cơn ợ hơi của đờ mẹ với như kặc trong bao tử tâm hồn bảo với bố vợ vênh váo: Họ hàng nhà anh kinh bỏ mẹ (Tướng về hưu-Nguyễn Huy Thiệp). Đó là những kẻ có bộ óc lãnh đạo siêu việt.