- Dĩ nhiên tớ không đồng tình với cô ấy, nhưng tớ còn biết nói gì bây giờ? Rõ ràng, tớ đã thiếu sót khi không vạch rõ phạm vi thẩm quyền của nhân viên khi giao việc. Đó quả là một câu nói hay. Mọi chuyện rối lên như tơ vò!
Và cho đến khi họ vào học cấp một thì bất kỳ người thứ ba nào cũng không thể phân biệt được ai là ai. Thật ra, chính tôi mới là người gây ra những việc đó. - Chào anh bạn, - James cất tiếng chào khi bước vào phòng Jones.
Và anh tự hỏi, liệu nghệ thuật ủy thác công việc mà anh đã có dịp học hỏi có thể được áp dụng hai chiều, tức là cả với cấp trên và cấp dưới hay không? Anh sực nhớ đến câu chuyện của Jones và Jennifer, rồi quyết định chấp nhận mạo hiểm. Quả là một số việc có yêu cầu rất khắt khe về thời gian và điều đó tạo cho anh nhiều áp lực xen lẫn lo âu. Thậm chí vào ngày thứ bảy, anh còn có thời gian để đưa các con đến công viên chơi - một điều mà anh đã nhiều lần thất hứa với bọn trẻ.
Một lần nữa, rất cảm ơn sự tin tưởng của ông. - Đó cũng có thể là một lựa chọn. - Ai cũng có lúc phạm sai lầm.
Chắc chắn họ sẽ được lợi rất nhiều nếu am hiểu về nghệ thuật quản lý này. - Bản tổng kết công việc à? Nghe cứ như trong quân đội ấy. - Cậu nói đúng, cậu đã bỏ qua một thứ.
Một sự khác biệt không nhỏ tí nào. - Giờ thì tớ hiểu rồi. - Đó là một dự án quan trọng và rất eo hẹp về mặt thời gian.
Câu chuyện của Jones giúp anh học được rất nhiều điều, không chỉ từ những sai lầm của bản thân mình mà còn cả từ những sai lầm của Jones. - Dĩ nhiên tớ không đồng tình với cô ấy, nhưng tớ còn biết nói gì bây giờ? Rõ ràng, tớ đã thiếu sót khi không vạch rõ phạm vi thẩm quyền của nhân viên khi giao việc. Không chỉ thế, anh còn có nhiều thời gian hơn để tạo niềm vui cho gia đình.
Thời gian thấm thoát trôi qua, mới đó mà đã ba tháng kể từ ngày họ được nhận công việc mới. Cuối cùng, anh viết thêm vào bên dưới những dòng đã có: Vì bản thân cũng là một nhà quản lý, tôi hiểu mình nên viết một quyển sách thật ngắn gọn và súc tích, sao cho ngay khi đọc xong là độc giả có thể ứng dụng ngay những gì đã đọc vào thực tế để tạo nên những thay đổi tích cực trong công việc của họ.
Cô ấy chỉ đáp gọn lỏn: "Ổn cả". Cậu biết không, tớ như bị hắt nước vào mặt khi cô ấy từ tốn nói rõ từng lời: "Thực tế là tôi đã không hề biết. - Khoan đã, - Jones vừa nói vừa giơ tay ra chặn lại.
Rồi họ làm việc trong cùng một công ty và mua nhà trả góp ở cùng một chung cư. Nếu không, họ tiếp tục làm rõ ý đó. Một buổi tối nọ, vì phải giải quyết một số công việc còn tồn đọng nên James lại một lần nữa để lỡ bữa tối cùng gia đình.