Như bao người khác vẫn luôn chung sống với tiếng ồn và bụi bặm. Mấy ý tứ chợt ngân nga: Và các ý nghĩ u ám lại đến với bạn: Đây quả là một sự ám sát tinh xảo của xã hội hiện đại.
cả đời tôi phải đóng vai không phải thiên tài đóng vai thiên tài. Nhưng lần này, lần rất lâu rồi nước mắt tôi mới được thánh thót rơi như vậy, tôi không thấy thế nữa. Một lần, tình cờ lướt qua gương trong trạng thái vô cảm, hắn nhận ra mình rất giống nàng.
Cháu bảo: Cháu chỉ so sánh chuyện râu thôi cơ mà. Mấy môn khác, đôi khi chúng tạo hứng thú cho tôi. Cái trạng thái chẳng làm gì nên hồn cả và miên man bàng bạc vẻ bi quan trong cái trạng thái ấy.
Có một lí do tôi không thích đi là tiền. - Mi chỉ lí do lí trấu, mi viết tỉnh như sáo thế này sao bảo bệnh, không phù hợp thì cũng phải cố lấy cái bằng mà thăng tiến chứ. Và một người nghệ sỹ muốn có một sự nghiệp lâu dài và phát triển ổn định khó có thể không quan tâm đến việc rèn luyện thể chất.
Dù bạn có viết bao nhiêu chăng nữa, có gặp thêm bao nhiêu người chăng nữa thì độc giả hay những người tiếp xúc cuối cùng cũng khó hình dung ra thực chất bạn là ai. Sợ những người phụ nữ gần gũi mình sẽ yêu mình, sợ yêu mình họ sẽ sớm thấy khổ nếu họ không có một bản lĩnh cao cả. Cái thùng rác lở loét hơn.
Nhưng dù có ông nào bảo đời thực ảo khôn lường, sướng có khi là khổ, khổ có khi là sướng, mới có khi là cũ, cũ có khi là mới, xã hội nào mà chả như xã hội nào, cải tạo mà làm gì thì kệ cha ông ta. Và biết bác thừa hưởng điều ấy ở bà nội. Con uống thuốc đi… Tôi vẫn dán mắt vào trang sách vô nghĩa trước mặt.
Như một người đồng sở hữu biết điều. Kẻo mọi người lại trách đi công tác mà không mang gì về. Có một lí do tôi không thích đi là tiền.
Thật ra, trong nó luôn có một sự cạnh tranh ngầm với tôi. Ông sợ những tiếng rơi uất hận ấy sẽ làm vỡ giấc dịu êm hiếm hoi của vợ. Những bản sao của sự quỷ quyệt và tàn độc.
Nhưng sự phá bỏ này chỉ là sự phá bỏ vô thức. Các anh các chị chưa bao giờ dám nói dối bác. Hoặc có nhưng không nhiều.
Nó khờ như một anh nông dân khờ chứ không phải một chàng thư sinh. Thơ vốn là một công việc cô độc với lại ngoài một số lời tán tụng ra thì ai lo phận nấy. Vả lại khi người ta đã biết tận dụng cả cảm giác chán viết để viết thì… Tha hồ mà điền vào dấu ba chấm.