Tôi, một thằng bán bánh bích quy mà coi việc vận tải các chất nổ! Chỉ nghĩ tới sự phải đứng giữa hàng ngàn tấn thuốc nổ T. Vậy chắc viên kiến trúc sư ấy rất thích được phỏng vấn. Họ kiêu hảnh là "tu mi nam tử", họ có thể chiến đấu một mình được.
Luôn luôn má tôi bảo phải "ăn chắc mặc dầy". Có những động lực ảnh hưởng đến tương lai của ta mà ta không hiểu được động lực đó ra sao và sức gì đưa đẩy nó. Đừng quay lại ngó về phía sau.
Vận mạng làm sao mà thắng nổi một tâm hồn như thế? Khi đã hoàn toàn đui, ông nói: "Tôi thấy rằng tôi chịu được cảnh đui như những người khác chịu được những tai nạn của họ. Khi định mệnh chỉ cho ta một trái chanh thì rán làm ly nước chanh mà uống. Clelland ở Đại học đường Lincoln Memorial, và H.
Chúng tôi bàn về những tai hại của lo lắng và bác sĩ nói: "Bảy chục phần trăm bệnh nhân đi tìm bác sĩ đều có thể tự chữa hết bệnh nếu bỏ được nỗi lo lắng và sợ sệt. Mười một giờ sáng, khi phi cơ oanh tạc của Đức bay lượn trên đầu và bom bắt đầu dội xuống, tôi sợ tới nỗi chết cứng. Chắc bạn nhớ rằng ở một chương trên tôi đã dẫn một câu danh ngôn của bác sĩ Alexis Carrel: "Những nhà kinh doanh không biết thắng ưu sầu sẽ chết sớm".
Tôi bắt đầu lo không khéo đến phải bán hay đóng cửa xưởng chữa xe hơi của tôi. Số bác sĩ chết vì đau tim nhiều gấp 20 lần nông phu chết về bệnh đó, vì các bác sĩ sống một đời rộn rịp quá. Nhưng bài nhạc tiếp tục, kế đó có ai lên tiếng ca một điệu cổ:
Theo tờ báo Life nó đứng hạng thứ mười trong những bệnh nguy hiểm nhất. Hai ba đêm đầu tôi không hề chợp mắt được một chút. Trong nhiều hãng, có những nhân viên chuyên môn mua đồ cách nào lợi nhất cho hãng.
Tôi vui vẻ sống mỗi ngày, y như lời cháu khuyên và tôi đã cam nhận lấy số phận, không chống lại đời tôi. Ông bảo: "không phải thức ăn làm cho tôi có ung thư trong bao tử mà nguyên nhân chính là cái ưu tư nó cắn rứt tôi". Không có ai dơ tay cả.
Hơn nữa tôi lại còn làm nhiều việc khuyến khích kẻ khác, thành thử đời tôi được đầy đủ. Xét kỹ luật ấy, chúng ta sẽ thấy nhiều sự phát giác bất ngờ. Ăn không được, ngủ không được.
Rồi chúng tôi quỳ xuống và cầu Đức Chúa Cha thương yêu, che chở. Làm sao giải quyết được bây giờ? (Xin viết những câu trả lời xuống dưới đây?). Hồi xưa, một triết gia, túi không có một xu, thơ thẩn trong một miền núi đá mà dân cứ sống rất vất vả.
Tôi đã dùng 30 vạn Mỹ kim làm vốn mà chẳng thu được một xu nhỏ lời. Vì số tiền lưng mang được theo quá ít ỏi, ông đành phải tìm việc làm. Ta khó mà không thán phục một người đã "chịu đựng" được những lời chỉ trích ấy một cách bình thản, đầy tin tưởng ở mình, với một kỳ vị khôi hài như vậy.