Cũng không được đọc truyện nữa. Mà có lóe thì rủ thằng bạn đi cùng, cho nó nhảy vào đó ngồi, gọi một chai rượu, mấy con cá nướng, rồi lấy cớ chụp nó chụp chung luôn. Bạn thì không, bạn có thể tha thứ nhưng khó gắn bó hay tỏ ra niềm nở với những người lười tự sửa chữa.
Thế hệ chúng tôi, cũng đang thế, dù gặp nhau hàng ngày. Vết xước dài gần cùi chỏ do ngã trên sân ximăng trong trận thua vừa xong nóng ran lên như dán cao salonpas. 8 giờ dậy thì cái ngực lại rát.
Mẹ: Mẹ gọi điện sang nhà bạn con, nó cũng không biết con đi đâu. Mẹ thì không chịu thả bạn ra để nắng làm tan chảy chúng. Bác bắn đại bác từ thành trì của bác tới chỉ nghe tiếng nổ chứ không tới.
Khi mà bạn xa rời hết bạn bè, rời xa cái thủa đấm đá đùa chơi, mồ hôi còn ướt đầm quần áo trong suốt những tiết học. Và khi bác xuống đề nghị tôi về giúp bác vì chị cả sắp lấy chồng, lại cũng để đưa tôi vào khuôn khổ, bố mẹ không phản đối gì. Nên bạn bỏ qua như không.
Từ chuyện con chó ngao mà suy lớn lên thì việc quyết định hành động của một chính quyền có thể là quyết định của một tập đoàn kinh tế. Có lẽ chỉ viết đến đây thôi. Hoặc: Con chỉ hoang tưởng.
Cái vực của sự hỗn độn. Và đôi lúc bạn muốn thế chứ, để thoát khỏi trạng thái dồn nén. Được nói chuyện, được trao đổi.
Hầu hết là những người sống có trước có sau. Thôi, đứng dậy xem tí đã. Có vẻ đã thành công trong bài thuốc mị dân.
Nhưng như một thói quen, bạn lựa chọn ngủ tiếp. Và nhiệm vụ của tớ đơn thuần là có những hành động hợp lí và cố không phải tỏ ra gượng ép với chúng. Mất chứ không phải biến mất.
Chắc hôm nay có việc gì. Sự đố kị lộ liễu này thực ra dễ là biểu hiện của vô đạo đức và bất hiện sinh. Chỉ biết mình mãi mãi lăn.
Này, mày bóc cho chú bao thuốc. Những lúc nàng nhìn vào mắt ta, nàng nhìn mãi nhìn mãi mà không chịu quay đi. Có lẽ bố đã qua rồi cái thời dũng mãnh.