Họ ngộ nhận những thông tin mà người lớn tuổi có cơ hội biết nhiều hơn là tri thức ròng. Xét cho cùng thì bác gái không phải một thiên tài về lãnh đạo. Giữa đầm lầy thông tin.
Kể cả sau một đêm trong giấc mơ mà mọi người thân xúm vào mỗi người một ý vạch đường đi cho bạn. Dù tuổi thọ trung bình cứ ngày càng tăng. Bằng không thì bạn cũng chỉ là một con lợn ích kỷ, ngu và hèn.
Nó tỏ ra xảo quyệt bằng cách tạo nên những dữ kiện rất thật, thật đến tận tiếng còi xe ngoài đường, thật đến cả cái mụn sau gáy, thật đến cả cách cư xử của những người quen. Nó giúp bạn có một trạng thái cân bằng tương đối. Nhưng mọi trạng thái của kẻ cô đơn hay không cô đơn, dù nó đúng hay sai, khi hắn là người tài và biểu đạt nó, nó vẫn luôn có những điểm thú vị.
Tất nhiên sống theo cách của bạn, dù bạn thôi đánh nhau từ lâu, cũng không có nghĩa là bạn sẽ không bao giờ đấm vỡ mặt ai trong cái kiểu đời sống này. Kiểu chơi chữ ai chả biết này đôi lúc tự nhiên đến thì dùng thôi, chưa bao giờ thử bẻ đôi từ nhân loại, bẻ ra thấy cũng hay. Bác gái nghe thấy bảo: Ấy.
Nhưng, trong trạng thái đang bị, tôi không muốn chứng kiến thêm nhiều sự ngộ nhận. Lũ mơ đôi lúc rất xảo quyệt và gây chia rẽ vì những thông tin đâu đâu mà chúng nhặt nhạnh về. Nhưng trong tiềm thức, trong bản năng thường xuất hiện những cơn đói da.
Tôi chưa làm thế bao giờ. Nhưng tôi lại thấy thế hệ tôi và trẻ hơn tôi đang đầy mầm mống phản động thực sự. Những lúc vui vẻ bên họ, thoảng tự hỏi thêm câu này: Liệu bạn có làm liên lụy gì đến họ không? Có lẽ không, vì bạn làm việc hoàn toàn độc lập.
Hôm nào không đến lớp, tôi thường về nhà. Nhưng tôi sẽ không kết luận điều đó bằng cảm tính hay lí tính. Những đòn tâm lí chỉ làm cảm xúc của tôi thêm khô khan và chán ngán.
Thận trọng bỏ bớt dần những lo lắng quá mơ hồ cũng làm đầu óc nhẹ thêm chút nữa. Bây giờ bác đang trăm mối lo. Sở dĩ căn phòng giữa đêm vẫn có thể nhìn được là do luồng sáng nhờ nhờ tỏa ra từ phía sau cái tivi.
Thế bác đi du lịch, đóng cửa hàng lại, mặc kệ con cháu một thời gian. Nó là một chuyện kể cho vui mồm như bao nhận định khác. Tôi bảo: Vì biết mày về phe anh anh mới làm thế, không thì đố ai biết.
Chúng trở thành một thói quen của tiềm thức, được tiềm thức lau chùi và tự động bật lên hàng ngày. Lần sau thì có lẽ họ không tha vì nói đúng quá, chả chừa ai ra. Chỉ còn lớp tro mỏng bên ngoài.