Một người theo ngành y không còn hành nghề bằng lòng nhân ái. Nàng nằm dài trên chiếc giường trắng thoảng hương hoa nhài. Cũng có hôm ngủ khá say.
Thế nên bao giờ cũng thường là người quen nhận ra bạn trước mỗi khi chợt lướt qua nhau. Bạn định ăn sáng nhưng không có cảm giác đói. Có một lí do tôi không thích đi là tiền.
Để vớt vát chút kiêu hãnh, họ dễ hành hạ, dúi đầu những người còn cùng cực hơn. Đúng là thân làm tội đời! Nhưng bác ta không tin.
Cuộc sống của chúng tôi không cho phép những đứa trẻ vừa cứng đầu vừa không thông minh tồn tại lâu. Nước mắt ơi! Hóa ra mày chẳng cạn bao giờ. Hôm qua nghĩ cái gì nhỉ? Đã nhủ cố nhớ còn viết mà chúng lại còn thích chơi trò ú tim.
Theo thời gian thì chúng dần thành thói quen. Và tôi sẽ cùng thế hệ tiếp nối phê bình và tháo gỡ. Thậm chí, có thể xuất hiện chút tò mò và hơi háo hức là khác.
Không hẳn là bạn mà là những gì bạn viết. Tôi muốn (em muốn) sống để tôi thôi muốn chết. Bởi vì, trong tôi vẫn âm thầm mặc cảm bất hiếu và ích kỷ khi tôi không đi con đường gia đình sắp đặt; lạnh nhạt với mẹ cha; những ngày này chỉ ăn, ngủ, viết, tuân theo thời gian biểu sáng dậy lúc 7 giờ, đêm ngủ lúc 10 giờ; và đôi lúc đi chơi cho khuây khoả.
Anh họ tôi cũng làm cảnh sát, thi thoảng đến phường anh ấy chơi tôi có đọc thấy những điều Bác Hồ dạy lực lượng công an, cảnh sát nhân dân: …Đối với dân phải lễ phép hòa nhã… Trong công việc phải cần kiệm liêm chính… Vậy mà, ngay trước mắt tôi thôi, có một ông vừa bị giam xe, một chú gọi lên gác giải quyết, lúc sau, có chú xuống mở khóa cho ông ta về… Và bác cũng phải sống cho mình, đó mới là sống trọn vẹn. Hoặc chúng sẽ nổ tung khi dại dột nhảy vào cái tiềm thức như một đống rác dữ kiện khổng lồ.
Và kẻ thua chấp nhận rút súng tự tử. Môn Toán tôi không chắc mình đánh dấu bài vì sợ trượt hay vì tôi không muốn người ta không tìm thấy bài đánh dấu của tôi lại làm rùm beng lên, mẹ tôi lại chạy ngược chạy xuôi. Tôi khóc vì bác tôi, và rất nhiều người lớn khác, có lẽ không bao giờ còn có ham muốn đọc truyện tranh, chơi game, sử dụng internet để thấy những triết lí sống, những động lực sống, những bài tập sống không thiếu trong đó.
Có một thằng bạn đùa cô ấy: Ấy khôn đến quắt cả người lại. Đơn giản là vì bạn tránh cho họ nguy cơ trong tương lai sẽ phải chịu đựng một kẻ gàn dở thật sự làm khổ vợ con, họ hàng và người đời. À nhầm, thế thì chưa xứng gọi là độc giả.
Mà nô lệ thì khó mà không giống chủ. Tít tít tít tít… Phù, phù, lần này thì bạn tỉnh dậy, cái cảm giác đời sống thật nó thật hơn cả. Gấu thì luẩn quẩn bên những khúc cây.