Chuyện này chả cần thanh minh làm gì. Bác gái: Bác là bác lo lắm, gọi điện khắp nơi không thấy con. Mẹ bảo: Sao? Tôi cười: Bệnh viện tâm thần ấy.
Hay bị bạn bè lợi dụng và hiểu lầm. Mẹ bảo: Chả khiêm tốn tí nào. Công tắc ở đâu để mẹ tắt cho.
Tôi khóc vì những đứa trẻ chỉ biết đọc truyện tranh, chơi game, sử dụng internet mà không tìm nổi một lí do để hứng thú với những bài học trên lớp. Để chỉ ra chúng ta đều khổ. Hầu hết là những người sống có trước có sau.
Mẹ: Thôi, nhà em không nuôi đâu ạ. Nhưng ông ạ, hòn đảo mà tôi sẽ đưa ông đến có những lạc thú mà ông sẽ phải công nhận. Hy vọng bà chị sẽ không hỏi phòng kế toán xem cậu em đến lĩnh lương chưa.
Chúng đã quen hếch mặt với những sự khúm núm và dè dặt. Chúng nhan nhản và đầy bon chen. Thật ra, lúc này tôi mệt mỏi.
Có lẽ nếu có vé tháng tôi đã mua. Cho đến bây giờ vẫn thế, họ vẫn luôn chứng kiến tôi nằm ườn, viết lách, gõ, và đi đá bóng. Kẻ có tài là kẻ biết tận dụng mọi thứ, kể cả cái hỏng hóc, kể cả sự tuyệt vọng của chính mình.
Nàng nằm dài trên chiếc giường trắng thoảng hương hoa nhài. Cái bệnh thơ nó loạn lắm. Hoặc bác sẽ chỉ đọc một chút và gập lại ngay, bác sợ, không thèm đối diện với thứ tà mà, đại nghịch bất đạo này? Cái thứ mà bạn đã cố viết một cách bình thường, chân thật và kiềm chế nhất.
Vì tí nữa, bác tôi cũng đến xin xe cho tôi về mà thôi. Bạn cũng đã khá quen với sự ngộ độc âm thanh. Không quen xa xỉ? Có lẽ nhưng không hẳn.
Hai tiếng trước tôi đang… Đang làm gì nhỉ? Mẹ kiếp! Cho tôi 2 tiếng nữa để nhớ ra. Bi kịch chỉ đến khi họ bắt đầu khao khát nhận thức, khi họ bị ngăn cấm tình yêu, khi họ bệnh tật không có tiền chữa chạy, và hứng chịu những bất công lớn. Nhưng phải chăng là những nỗ lực tìm kiếm đáng trân trọng? Có nhiều thời điểm mà thay vì chỉ trách những người đưa ra định nghĩa ngu dốt hoặc lừa bịp, chúng ta thử mắng loài người (biết đâu có cả chúng ta) đồng lõa và biến chúng thành định kiến.
Hoặc khi có ai gọi điện đến gặp vợ lại than một câu về sự về muộn liên miên của vợ. Tí nữa thì bạn bảo không và rơi vào cuộc tranh luận chắc chắn thua. Tôi hơi để ý anh chàng, chắc lớn hơn tôi độ dăm tuổi, xử lí cái vỏ kẹo thế nào.