Và dù tôi vẫn muốn giữ anh ta làm nhà cung cấp, nhưng việc này có thể sẽ kết thúc bằng một vụ tranh chấp lớn. Nhưng chi tiết thú vị nhất là tôi đã vô tình nghe được những lời anh nói qua điện thoại khi tôi rời khỏi phòng. Cuối buổi hôm đó, ông tới gặp tôi và hỏi xem tôi có nghĩ rằng khóa học ba ngày về phương pháp tư duy triệu phú có thể giúp ích được gì cho ông không, khi thực tế ông đang kiếm được 500.
Trong chương trình đào tạo đó, chúng tôi dạy rằng một chiến binh thực thụ có thể “thuần hóa con rắn hổ mang chúa có tên là Nỗi sợ hãi”, tức là bạn không cần phải giết chết nó, cũng không nên bỏ chạy, mà sẽ “thuần hóa” con rắn hổ mang đó. Câu trả lời đơn giản là: bất cứ điều gì! Bất cứ điều gì cũng có thể ngăn cản bạn. Mỗi ngày ông đều phải cố tìm việc làm hoặc bán hàng gì đó, nhưng ông vẫn thường trở về tay không.
Chúng thuộc thế giới bên trong hay bên ngoài? Thế giới bên ngoài. Cô không còn làm y tá nữa, không phải vì cô đã chán công việc của mình, mà vì cô bước vào nghề y vì một lý do sai lầm. Và vế sau của quan niệm trên đã làm tôi gục ngã.
Bây giờ, đã đến lúc trả lời “câu hỏi triệu đô-la”. Và nếu tôi vẫn không thuyết phục được bạn và bạn vẫn tin rằng “tiền không là gì cả” thì tôi chỉ còn bốn từ dành cho bạn: bạn đã phá sản, và bạn sẽ luôn luôn túng quẫn cho đến khi bạn xóa bỏ được bộ hồ sơ tai hại này trong đầu bạn. Tôi chỉ muốn “trả” cho ông ánh mắt nọ, nhưng tôi đã không dại dột như vậy nên chỉ nói: “Vâng, cảm ơn cha” và sáng mắt lên.
gốc từ những điều kiện trong quá khứ. Người giàu cũng không biết trước mọi thông tin. Vậy bạn có muốn ở gần những người như thế không?
Cuộc hôn nhân của tôi được bảo vệ sau khi tôi tham gia “Trại Huấn luyện Chiến binh Khai sáng”, và nhờ khóa học “Định hướng Cuộc sống” tôi đã nhận ra sứ mệnh của cuộc đời mình. Điều đó có nghĩa là bạn hoàn toàn không thay đổi, không quay lại, là cho đi một trăm phần trăm mọi thứ bạn có để trở nên giàu có. Tại khóa học, chúng tôi đã giúp Josey xác định kế hoạch tài chính cũ trong tâm thức của cô và sửa chữa, điều chỉnh lại.
Họ không phải chỉ trả lương, mà còn phải nộp một khoản tiền không nhỏ cho nhà nước, trung bình vào khoảng 25% hoặc hơn, trên tổng số lương nhân viên được nhận, chưa kể các chi phí phúc lợi khác mà nhân viên được hưởng. Và nếu tôi vẫn không thuyết phục được bạn và bạn vẫn tin rằng “tiền không là gì cả” thì tôi chỉ còn bốn từ dành cho bạn: bạn đã phá sản, và bạn sẽ luôn luôn túng quẫn cho đến khi bạn xóa bỏ được bộ hồ sơ tai hại này trong đầu bạn. Như tôi đã kể ở phần đầu cuốn sách này, trong những ngày tháng túng quẫn, tôi đã may mắn nhận được lời khuyên từ một triệu phú là bạn của cha tôi, người đã có lòng trắc ẩn đối với cảnh ngộ của tôi.
Thế là bạn vớ lấy cục tẩy và xóa nó trên tờ giấy. Khi đó, vùng thoải mái của bạn đã được mở rộng, nghĩa là bạn đã trở thành một người “lớn hơn”. Tuy nhiên, đôi khi sự “lựa chọn đúng” đó có vẻ như không phải là một lựa chọn thành công.
Tôi xin trả lời thế này: dùng chính xác những nguyên tắc trong cuốn sách này, tôi đã thu được nhiều triệu đô-la và tôi đã liên tục là triệu phú. Khi Sue chỉ mới 23 tuổi, cô đã có quyết định của một người từng trải, thông thái và khôn ngoan: mua một căn nhà. Tôi chỉ muốn “trả” cho ông ánh mắt nọ, nhưng tôi đã không dại dột như vậy nên chỉ nói: “Vâng, cảm ơn cha” và sáng mắt lên.
Những người theo trường phái chi tiêu có ba câu cửa miệng là: “Đó chỉ là tiền thôi” - vì thế họ không có nhiều tiền; “Cái gì đi, rồi sẽ đến” - ít nhất là họ hy vọng thế; và “Xin lỗi, lúc này tôi không thể. Ví dụ, nhiều năm trước tôi lên kế hoạch mở quán cà phê tại Fort Landerdale, Florida. ” Điều chủ yếu của trò chơi này là tìm xem có bao nhiêu người và hoàn cảnh mà bạn có thể kết tội, nhưng không bao giờ nhìn lại chính mình.