Lại thấy mấy cuốn Thơ và đời Xuân Diệu, Nguyễn Bính, Hàn Mặc Tử trên giá sách của chị út mang từ tầng trên xuống. Cái bệnh thơ nó loạn lắm. Cả những trận bóng ném thằng em thi đấu nữa.
Với bác gái, tôi không dám im lặng khi bác hỏi. Một con người có thể coi là cư dân cơ bản trong xã hội lí tưởng. Bây giờ những kẻ cầu bơ cầu bất còn lương thiện ngủ đâu?
Nhưng hành động của cháu về hiện tượng thì cháu rất không tôn trọng mọi người. Những con vật, những con người tự tử nhiều quá. Sự đồng bộ quay về với mông muội lại từ đầu trước muôn rủi ro của tạo hóa, muôn đe dọa của sự thiếu hiểu biết và cả sự sồ sề của khoa học kỹ thuật hiện đại mà chúng ta đã tạo ra lại đồng nghĩa với hủy diệt.
Chứ cháu nhận thức được đấy ạ. Đối thủ dù không thích cũng khó thoát khỏi sự áp đặt ngọt ngào của bác. Tất nhiên là anh không đích thân cắn trực tiếp mà anh lại dùng đến những con chó ngao của anh.
Chàng ra về thắc mắc: Tại sao nó chẳng yêu mình? Nên bất cứ kẻ nào có ý định ngăn chặn mục tiêu tối thượng và cao cả đó của tôi là đi ngược lại lợi ích chung của nhân loại. Anh đang hạnh phúc.
Nhưng nhà văn không thấy thanh thản. Ông viết tất cả, không sửa chữa. Bạn được thêm một người đối xử dịu dàng.
Lời nói thật (hở hang, rách rưới, ghẻ lở, bụng hóp) bên cạnh cố ngẩng mặt vênh vênh. Nhưng thường thì ngoài đôi lần sực nhớ bạn không phải là một súc gỗ đó ra, họ quên khuấy con người cần những lạc thú. Nhưng tôi vẫn tin chúng ta có một lượng cái thiện cần thiết.
Và vì thế, nó mạnh hơn. Vì hình như anh làm gì có trên đời. Mân mê hoài cuốn anbum.
Đời bao nhiêu cảnh để đời. Tôi làm độc giả cho tôi. Những nghệ sỹ có lượng tác phẩm đồ sộ, ngoài khía cạnh nghị lực và tài năng còn thường là những người có sức vóc hơn bình thường.
Cửa ải đầu tiên là bác trông xe. Nhưng trong khoảng này, ai đã thực sự chú tâm tích lũy điều đó bên cạnh việc lao vào guồng xoáy kiếm tiền. Bạn lại nhắm mắt làm tí ngủ nữa.