Chả phải bổn phận gì. Bởi nếu không, sẽ viết cho đến lúc trả lời rằng: 2 tiếng trước, tôi đang viết. Có những chi tiết của giấc mơ mà bạn hiểu, chúng phản ánh đúng thực tế, nhưng không nhiều.
Sáng nay em đi làm không rõ cháu có học không. Chẳng có gì đang ràng buộc ông cả. Chơi là tất cả mà chẳng là gì cả.
Đúng lúc đó thì một gã cổ quái từ đâu đi vào, gió thổi mạnh lên. Và từ đó, tớ không thấy rác rơi xuống từ anh ta. Tôi đang làm cái việc đỡ cho các nhà nghiên cứu mình về sau.
Tôi thì thế nào cũng được, khi khoẻ. Như một phương pháp nới ra gọng kiềm của mẹ mình. Hay tại nỗi cô đơn? Dòng họ của tôi cô đơn.
Sở dĩ đặt tên các sêri truyện này là các NGOÁY MŨI vì khi bắt đầu viết tôi đang ngoáy mũi. Cũng vì sợ điều đó mà tôi muốn bình dân là một cái mặt bằng được nâng cấp hơn. Và họ cũng sẽ khổ lây.
Vừa đọc lại một lượt, lại thấy vẫn khá ổn. Nhưng hành động của cháu về hiện tượng thì cháu rất không tôn trọng mọi người. Tô mỳ của bạn cũng đang nghi ngút hơi.
Còn quá nhiều cái bị hiểu sai về bản chất. Hy vọng là bạn còn cơ hội sống để có thể nhận ra. Cũng như những cơn đau ứ dồn trong ngực, trong họng, trong mắt, trên lưng, nhè nhẹ nơi đầu ngón tay, chúng cũng quen với mình rồi.
Bạn có cảm giác vừa ham muốn vừa sợ hãi độ sâu của nàng. Tôi tụt quần và buộc khăn tắm vào. Ông anh họ thiu thiu ngủ bên trái.
Nhưng vấn đề đặt ra là đó có phải những sáng tác hay ho cho loài người không. Như tiếng chuông cố chui lên khỏi mặt đất. Rồi cô bạn ấy kể với cô bạn thân nhỏ bé có khuôn mặt thông minh và một nghị lực học mà các thầy cô giáo luôn khen ngợi.
Mai sau, nếu tôi sinh con, khi đến một tuổi nào đó, tôi sẽ viết bản kiểm điểm về lỗi của mình cũng như thế hệ mình. Hiếm người thấy đỏ mặt. À nhầm, thế thì chưa xứng gọi là độc giả.