Thế đã đầy áp lực và đầy niềm mặc cảm phản bội, vô ơn rồi. Là oang oang toàn thứ mình không biết. Nó khờ như một anh nông dân khờ chứ không phải một chàng thư sinh.
Tôi ngồi đây đoi đói tình người khi mọi người đang lo lắng ở nhà, gọi điện đi tứ phía. Bác không bán hàng nữa, cho thuê cửa hàng. Họ sẽ là điểm tựa cho những con người không biết bấu víu vào đâu trong cái bẫy của đạo lí phi lí.
Nắng lên, nóng, bạn cởi áo len ra. Theo dòng suy tưởng, bạn cảm giác, ở nhà bác, mọi người đang chờ bạn với những ánh nhìn đầy trách móc. Bác đùa lại: Sức cháu có đánh được nó không.
Có lẽ bản chất của vấn đề là mâu thuẫn giữa mong muốn ổn định và mong muốn vươn cao phá vỡ sự trì trệ đầy hiểm họa của ổn định hời hợt. Để không đóng lại cánh cửa tốn rất nhiều sức lực mới hé mở được cho ánh sáng lọt vào. Về quan niệm sống cũng như hưởng thụ.
Bảo: Con học tối thế, bật đèn lên chứ. Rồi lại sợ hãi, ân hận, hối lộ nó đừng mách. Sẽ mệt và bức bối khi muốn giữ mình lành mạnh trong môi trường bên cạnh những đồng đội có vẻ tử tế, cũng có không ít những thằng đồng lứa hoặc lớn hơn chỉ biết ăn, tập, chửi bậy, chơi bẩn và cưa gái.
Người đời có kẻ ngấm ngầm bảo bác ranh ma, xảo quyệt. Hy vọng bạn chưa chết trước khi viết tiếp đoạn này. Thời gian đã dạy con người bài học yêu thương.
Sao có một quãng đường mà mình đi chậm thế? Mình muốn mọc ra thêm muôn ngàn đôi chân hoặc không còn chân gì nữa. Đừng lỡ nhiều là được. Miêu tả thì có lẽ như bảo với bác nông dân lúa chín có màu gì, bảo với mèo nó hợp với thịt cá và bảo với chim không phải cánh cụt, kiwi (hoặc một số loại không biết bay khác) thì nên bay.
Mệt hay muốn xin bác cho ôn thi ở nhà cũng phải nói với bác chứ. Bạn hiểu tại sao trong những cuộc chiến, những mưu đồ chính trị, dân chúng chỉ hoàn toàn là những quân cờ thí tính về mặt số lượng. Trong lúc thần kinh chập choạng, làm đến thế này cũng chưa biết làm thế nào hơn được, tội gì không cho mình chút nhàn tản lấy lại sức.
Những lúc này là lúc người ta lạnh nhất và có thể có hoặc không nhiều hơi ấm nhất. Chẳng hạn bạn chưa bao giờ nghĩ đến chuyện cầm tay một cô gái. Riêng nó vẫn chịu định luật về trọng lực của địa cầu.
Mọi thứ vẫn như thế. Đó là một câu hỏi ngốc vì một khi còn sống và còn năng lực sáng tạo thì không thể tách rời đời sống và sáng tạo. Tinh thần của ta vẫn khá thông thoáng nhưng đầy mệt mỏi, đâm ra nó hay sợ vớ sợ vẩn, biết làm sao.