Ngủ năm phút cũng có thể làm con người tránh mệt mỏi. Dù hay dù dở ta phải gảy cây đờn nhỏ của ta trong dàn nhạc của đời. Từ thời Freud đến nay, các y sỹ chữa bệnh thần kinh đều biết một bệnh nhân có thể thấy bớt những nỗi thống khổ ngấm ngầm, nếu được kể nó ra với một người khác.
Bảo hiểm về bệnh tật, hỏa hoạn và mọi tai họa bất thường khác. Bất kỳ người nào cũng có thể thành công trong nhiều nghề được. Nhớ cách đây khá lâu, một lần tôi đã nổi nóng vì một ký giả tờ Nữu Ước nhật báo đã châm biếm tôi sau khi đến nghe tôi giảng bài trong một lớp học trò lớn tuổi.
Robert Louis Stevenson nói: "Bất kỳ ai cũng có thể làm công việc hàng ngày của mình được, dù công việc đó nặng nhọc tới bực nào đi nữa. Nó làm cho họ già đi, tính tình hoá chua cay. Như trường hợp của bà Margaret Taylor Yetes chẳng hạn, một người đàn bà nổi danh nhất trong giới Hải Quân Hoa Kỳ.
Bạn đọc cuốn Tôi kết hôn với Mạo hiểm sẽ biết đời bà. Gilbert và Sullivan đã mua hớ chiếc còi của mình. Trong mấy tháng đông dài dằng dặc, chân tôi luôn luôn giá lạnh, và không bao giờ tôi tưởng tượng ở đời có người hai chân được ấm ráo trong mùa đông.
Không bao giờ các người lại thăm viện. Hai hàm răng đánh lập cập. Bà đọc những dòng này một lần, hai lần cho đến mười lần rồi tự nhiên thấy hổ thẹn.
Nhất là các ông lớn tuổi, thích được khuyên bọn thiếu niên. Kết quả chú Schmid mỗi ngày chuyển vận một cách dễ dàng 47 tấn gang, trong khi đó các đồng nghiệp của chú khó nhọc mới chuyển vận được 12 tấn rưỡi. Ông khổ công tra cứu đến nỗi chẳng thấy mấy lúc ông đã có thể diễn thuyệt và thảo luận về những vấn đề đó, dù không lúc nào ông rời chiếc ghế có bánh xe.
Và bà làm gì để đáp lại? Tất nhiên bà đã xe phăng hết rồi cũng viết nhật ký để mạt sát ông. Trước kia óc tôi quay cuồng, có nghĩ ngợi gì được đâu. , bỗng một bạn tôi ngừng câu nói dở, chỉ ra ngoài cửa bảo: -Các bạn coi kìa, nữ bác sĩ lái xe đi chích thuốc.
Trong bảy năm đầu, tôi không nhận được bức thư nào của má hết. Mắt tôi không rời những người phu, thấy họ khiêng những thùng chất nổ một cách hờ hững mà lạnh xương sống. Còn những toán binh khác thì họp nhau lại trong trại vải bố mà tụng kinh, la, khóc, mê hoảng, một triệu chứng tan rã hoàn toàn.
Sau cùng, tôi phải vào nằm nhà thương. 000 bác sĩ và nữ điều dưỡng làm việc náo nhiệt ngày đêm. Ông nói rằng: "Lần đầu tiên tôi biết nhìn thế giới bằng con mắt của người thông minh, hay hơn nữa, của một triết gia và cũng lần đầu tôi thấy chân giá trị của mọi vật.
Bệnh đau tim là tên sát nhân số một ở Mỹ. Không cần phải học ở Harvard mới tìm thấy chân lý ấy. Tôi xin Ngài cho tôi nuôi nổi vợ con tôi.