Eve Sweet

Phang em cave vú to nứng lồn cực dâm

  • #1
  • #2
  • #3
  • Bạn tự hỏi không biết đến bao giờ hay không bao giờ bác (cũng như những người đặt gánh nặng gia đình lớn lao lên mình và giải quyết một cách dứt khoát, thậm chí, tả khuynh và độc đoán) cảm nhận được dòng suy nghĩ ấy. Hãy làm một chút miêu tả về âm thanh phố xá. Căn bản vì các dòng suy nghĩ cứ chảy nên bạn hay quên.

    Đi lên, đã có người lấy thuốc ra hộ rồi. Công việc của bạn không phải là làm vĩ nhân mà chỉ là hỗ trợ những vĩ nhân trong cuộc sống xé lẻ vào đầy ảo tưởng này. Mà dần dà đâm quen, bạn viết mà không biết nó có hay không.

    Nhưng dù sao thì tôi vẫn bị cái tưởng tượng ngầm ấy ám ảnh sơ sơ. Tin hay không rồi bác ta cũng giải mình đến đồn công an nơi gần nhất. Ánh xanh của tay hắt lên từng hạt gỗ.

    Một tờ lịch, tranh thủ cái đinh móc nó, treo thêm 2 cái mắc áo một hồng một đen trông cũng xứng đôi đáo để. Bình thản và mệt mỏi. Tớ đoán chắc cũng đỡ tục tĩu hơn.

    Tôi biết nó khờ nhưng không ngờ nó khờ như vầy: Lớp 11 rồi mà một hôm qua đường thấy hai con chó làm chuyện trăng gió nó reo: Ê, hai con chó chụm đuôi vào nhau làm gì kìa (y hệt cái hớn hở của một cô bạn cùng lớp đại học với tôi trong một lần thấy cảnh tương tự). Còn chưa kể đến cái đuôi đèn tức là dây điện màu đen cắm vào sau gót chiếc ủng chạy khuất vào sau cánh cửa mở sát tường. Để không hoảng loạn (như một con thú bị săn đuổi, nhốt vào lồng, chăm chút từng tí, cậy miệng tống thức ăn vào, muốn hót muốn gầm nhưng giờ này không phải giờ hót giờ gầm, là giờ học cho nên người) thì phải tham dự vào trò chơi này như một cuộc phiêu lưu nhỏ.

    Vì thế, bạn chỉ chơi với chúng thôi. Không, cháu không phản đối, con không phản đối. Ai dẫn đi đâu thì tôi đi…

    Bác không biết gì về vi tính nhưng cầm tập bản thảo trên tay hay nhét nó vào giữa một cuốn sách giáo khoa rồi gõ, khi bác hoặc bác trai hoặc chị út đến gần là gập vào, mở cửa sổ khác với nội dung học tập không phải là giải pháp an toàn. Đã ai thực sự đặt lòng tin vào bạn đâu. Dẫu chúng có là những chiến thuật khá hiệu quả.

    Để thoát khỏi nỗi chán chường. Cũng thành thói quen rồi. Chỉ muốn mô tả cảm giác buồn của mình.

    Con đi đâu? Tôi: Cháu đi mua sách. Bụi phòi ra từ những chuyến xe chở đất cát, trùm lên cây cỏ, ngụy trang màu xanh nõn nà. Họ coi những nghĩa vụ, chuẩn mực tất nhiên như trời định.

    Bạn trân trọng nhất những người bào chữa cho người khác trước khi phán xét, và đối xử ngược lại với bản thân. Đêm qua lúc vỡ giấc lại nằm nghĩ triền miên. Tít tít tít tít… Phù, phù, lần này thì bạn tỉnh dậy, cái cảm giác đời sống thật nó thật hơn cả.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap