Bạn biết thế là rất có hại, thà thức còn hơn nhưng bạn đã kiệt sức. Nhưng nếu công việc ấy liên quan đến tiền bạc thì tôi xin bao ngài cả ngày hôm nay. bonus: người bình thường làm thiên tài khó thế nào thì thiên tài làm người bình thường cũng khó không ít hơn thế.
Con mèo nằm trên nóc tivi. Vì cô người cá trong tivi đang ngậm cái đuôi nó. Như người đầu bếp thiên tài mất hết khứu giác, vị giác.
Tiếp đó đến cuốn sách, đến cái cùi chỏ phải rồi mới đến cái vai phải hoặc nách của bạn. Bạn không sợ người ta chán đọc vì họ chán đọc chắc gì bằng bạn chán viết. Cậu em người quen ấy đến đó thường xuyên.
Con người muốn mau lành bệnh cũng thế. Tất nhiên là tôi cũng quay trở lại rồi. Ta cảm thấy quá mệt mỏi và bất lực.
Và với đòi hỏi của thời đại, như vậy mới có thể coi là bình thường. Chim vẫn hót, một số có lẽ ngủ trưa. Những bức tranh thật sự có lẽ hắn giấu ở một nơi khác cho riêng mình.
Tôi thấy thương chị út, cũng không nhiều lắm, tính chị không hợp với ngành an ninh dù mai đây cũng chỉ làm trong văn phòng. - Tôi muốn ông viết một câu chuyện khuyến khích những người như ông cụ nhà tôi nên đầu hàng thần chết thật sớm để đem lại hạnh phúc cho con cháu. Bạn lại chán ghét cái sự ngồi.
Muốn vào phòng giám đốc nói em làm việc thấy có hiệu quả thì mới nhận lương. Và vội vã ra sân bóng lúc chiều còn gay gắt nắng. Như thể kéo một con vích lên bờ.
Hoặc sẽ bắt mình quên. Mẹ bảo: Sao? Tôi cười: Bệnh viện tâm thần ấy. Và nữa, trong những thành phần được coi là trên mức nhận thức bình dân, thiếu gì những hạn sạn đội lốt gạo cơm mà không bị phát giác cũng bởi khả năng đánh giá non kém của số đông bình dân.
Bạn không thích sự không nhất quán này. Bởi ngay khi thức dậy thì bạn đã quên ít nhiều. Có lẽ tôi là thứ (từng?) có biểu hiện bề ngoài dễ chịu đối với những cô gái hoặc thông minh hoặc dịu dàng hoặc khờ dại.
Bạn ghét sự đợi chờ. Lúc thì một vài tháng mới đến một lần. Những suy nghĩ chúng rất rành mạch và trôi chảy.