Anh ta nhào đến cái micro: Thưa quý vị, trước khi quý vị ra về… Xin một tràng vỗ tay cho… anh bạn tốt của tôi: Larry King! Và họ cũng có những cảm xúc như chúng ta, thích hay không thích những điều gì đó như chúng ta vậy thôi. Thật không còn lời nào để nói! Tôi hoàn toàn bị sốc và tràn trề thất vọng! Thất vọng cho khán giả của tôi, những người đã xem Mitchum là thần tượng.
Nhưng thời gian qua đi và những cái tên cũng thay đổi. Tôi kể cho mọi người nghe những lần đi chơi với cha. Thẳng thắn và cởi mở.
Để tránh việc này, ta chỉ nên nói về những điều mà ta biết rõ. Trong phim Cuốn theo chiều gió, Clark Gable vai Rhett Buttler nói với Vivien Leigh vai Scarlett OHara rằng: Tiểu thư ơi, thật ra tôi có chửi rủa ai đâu. Kết quả là: Bài tường thuật trực tiếp kỳ quái nhất được mọi người thông cảm và tán thưởng nhiệt liệt.
Đôi khi câu chuyện này được tranh luận suốt cả bữa tối. Thế nhưng ông đã làm một việc mà không phải ai cũng dám làm. Tôi không thích khách mời trịnh trọng đứng trước máy quay như là một ủy viên công tố, hoặc nói chuyện một cách cứng nhắc, hay chỉ thích bàn luận những chuyện lớn lao.
Khi hỏi cô về những đề tài khác thì tôi chỉ nhận được vài từ trả lời cho có lệ. Mọi người dường như ai cũng có lần phàn nàn về hội họp. Nhưng dù sao thì bạn cũng nên cẩn trọng.
Stengel có thể nhấn chìm mọi câu hỏi, thậm chí còn làm người đặt câu hỏi trở nên hoang mang và bối rối. Khán giả biết tôi cũng như họ, tôi đâu có biết phần cuối của bản tin kia là gì. Chẳng hạn như cựu tổng thống Bill Clinton và Tommy Lasorda.
Không ngờ Moppo lại quay về trường. Một người New York có cái nhún vai bình tĩnh trước nhiều mối nguy hiểm trong cuộc sống. Tôi đã nói những lời chân thật từ trái tim mình, không gò bó, không gượng gạo.
Những diễn viên hài giỏi nhất đều nằm lòng điều này và họ không cố gắng chọc cười khán giả một cách giả tạo. Tất cả những phát ngôn viên thành công đều có đức tính này. Một nguyên tắc cơ bản khi nói chuyện với những thành viên trong gia quyến người mất là: Lựa lời mà nói.
Một con người nghiêm túc chưa từng say rượu trong suốt 25 năm qua. Nhưng ai cũng thích thú và hào hứng. Có thể đây không phải là vấn đề chính đáng và cũng không nên khuyến khích.
Henry Kissinger người dùng cả đời mình để nghiên cứu về ngôn ngữ nói rất coi trọng nguyên tắc này. Còn bây giờ thì: Đừng ngủ gục! Đừng ngủ gục! Tôi cứ gật gù ngó đi ngó lại cái đồng hồ xem đã tới 9 giờ 30 chưa. Hãy nhớ rằng người ta đến đó để nghe bạn nói, không phải để nghe bạn đọc.