Lợi đây phải hiểu năm bảy đường. Tôi đã gặp trên hai nam thanh khật khùng, tướng diện cà ngất, cà ngơ, ăn nói nhểu nhảo mà hay chọc gái, gặp giai nhân đi theo ngó cách trắng trợn. Tranh đố trong báo cũng rất có lợi cho sự luyện tập óc tưởng tượng.
Đọc các mục trên ta nhận thấy điều nầy rõ rệt là tình cản của bạn trai buổi ấu thời cũng dồi dào nhưng ngã về những hình ảnh, những sự lôi cuốn có tính chất ngũ quan. Giáo dục bạn trai thiếu nhi hay thanh niên, nhà giáo nên nỗ lực luyện óc nhớ cho họ. d) Nhắc Việc Vệ Sinh Là Thừa.
Họ tự nhiên đòi hỏi biết minh bạch những gì có liên can tới họ. Họ không biết chắc ra sao mà biết chắc là thiếu. Có khi chỉ còn lại cho người nam và người nữ những tội lỗi và kỷ niệm mà càng cao tuổi mỗi người khi nhớ lại càng âu sầu, hối tiếc.
Bạn đừng để mình trở thành một ông sẽ có bà vợ nguyền rủa vì chồng bội bạc, không chung thủy, mang đủ thứ bệnh di truyền. Bạn gái bị mụn nghe khổ vì sợ mất duyên, bạn trai cũng không khỏi lo âu đâu. Bạn nhắc: họ hối hận, buồn một chút rồi ngủ nữa, ngon như thường.
Hầu hết bạn trai lúc thiếu nhi là vậy. tính hy sinh nầy thực đẹp. Giúp đỡ tha nhân họ không còn làm vì hy sinh mà vì hám lợi, cầu danh.
Họ có thứ lương tâm mù mịt, câu nệ, ngoan cố, khó chịu vô song. Họ nói bẻ miệng nữa. Cái câu: Công cha như núi thái sơn
Biểu lộ tình tâm giao bằng cách thể hiện tinh thần hy sinh. Ai ấy phải khác hơn là người trong gia đình. Bây giờ họ thích cô độc.
Cũng không đáng ngạc nhiên: nhiều thanh kiếm phải sét vì giọt lệ đàn bà. Đó, chính lực lượng đáng khiếp ấy khủng bố tuổi xuân của bạn. Nhưng bạn cũng phải hết sức dè dặt.
Tính giáo dục là khoa học tối hệ mà chỉ được đề cặp từ nửa thế kỷ trước thôi, nói vậy hiểu ngầm ngoài ra các giáo điều của đức khiết bạch được tổ chức thành khoa học. Éo le thay cho cuộc đời. Người gái càng đẹp càng duyên, càng trở nên đối tượng mà ai cũng ngắm nghé thì người thanh niên càng đổ dồn tình yêu vào họ.
Họ hình như tưởng rằng sức khỏe, tài ba, đứctính họ đang có là của họ. Không phải quá khích mà đả đảo các hình giai nhân. Họ không tin Aristote trong lời nầy: Hỡi các bạn, không có tri âm.