Eve Sweet

Tống tình nữ trưởng phòng khó ở khi phát hiện cô nàng bí mật làm “cave cao cấp”

  • #1
  • #2
  • #3
  • Bỏ mặc chúng và rặn những ý nghĩ mới. Như một mặt bằng chung để chúng ta không lấy đó làm xấu hổ hay dằn vặt. Ông ta cho tôi làm thử hai bài toán.

    Nhưng những vết thương lòng cứ thế mà nhiều và sâu hơn. Đó là hạn chế của bạn. Dù không có nhiều thời gian, ta phải nghĩ đi nghĩ lại, viết đi viết lại khá nhiều chỗ chứ không như mi đọc vèo một phát cho xong mà chẳng nghĩ gì đâu.

    Không được, như thế người ta sẽ nói này nói nọ, ngại chết. Hồi trước, đã thường gắt lên mỗi khi đi làm về, tôi chạy đến hỏi chỉ để làm nũng: Có gì ăn không? Hoặc mỗi khi tôi kêu đau chân, đau mắt để nghe một câu quan tâm hoặc dỗ dành, thì nhận được những lời như: Ngồi vi tính nữa đi. Lần vỡ đầu tiên là hồi bạn chừng 6 tuổi, hạnh phúc với tuổi thơ.

    Vì gia đình? Có, tất nhiên là có. Hơn nữa, bạn chẳng ăn đủ một lượng calo cần thiết để giấc ngủ được béo tốt. Có thể đó là trạng thái của một kẻ đã thỏa mãn và nhàm chán về dục vọng hoặc một kẻ luôn phải đè nén nó.

    Đơn giản bởi đời sống vốn dĩ đã quá tàn nhẫn. Mặc dù đáng ra phải có một bức ảnh chụp khéo để đính kèm hình ảnh thì một số kẻ đa nghi mới không khăng khăng bạn bịa hoặc cho rằng bạn mô tả không hợp lôgic. Và khi mọi người đang ôn thi thì bạn đang viết và đang chết.

    Đánh hay không đánh? Nghĩ mãi không ra. Và như thế, dễ chả hay gì nữa. Mặc cảm với việc làm thơ của mình, mặc cảm với danh hiệu thiên tài… Đó là cái trạng thái ban đầu khi bạn lột xác.

    Chúng không quá gay gắt, bộp chộp và bất cần lí lẽ như bọn khủng bố. Tôi mong nó đọc nhiều hơn nữa, khi đó nó sẽ có suy nghĩ khác về gia đình, không như cái cảm xúc của một đứa trẻ không được nhiều hồn nhiên (dù nó vẫn hay tồng ngồng thay quần áo sau khi tắm trong cái phòng đã chốt cửa có mặt tôi và ông cậu). Những sự giận cá chém thớt này có lẽ họ không nhận thức được.

    Ba năm… Ba năm thì không tính được. Sự thật và những khái niệm luôn bị đánh tráo và lạc hậu. Chúng tôi, dòng họ chúng tôi rất cứng đầu.

    Họa sỹ chợt nảy ra ý định vẽ con mèo thả đuôi xuống tivi và trên màn hình là những con cá đang đớp. Sau nhiều năm, chúng như cộng hưởng để trở nên to lớn, gớm ghiếc hơn mức bình thường và khiêu khích giới hạn chịu đựng của bạn. Đừng nhầm bạn với tôi.

    Nghĩ có vẻ khúc chiết. Thuật lại nguyên văn lời anh bác sỹ nọ cho bác. Buồn thay, chúng cứ chọc vào tai.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap