Eve Sweet

Xin lỗi Gã chồng, nhưng em không thể từ chối sếp

  • #1
  • #2
  • #3
  • Chả biết đường nào mà lần. Reng! Reng! Reng! Cha bố cái chuông đồng hồ! Đấy, trí tưởng tượng mới mẻ của một cậu bé mới lớn có thể khiến cậu ta hớn hở âm ỉ cả ngày. Mặc dù đó chỉ là một phần nội dung của những gì tôi viết.

    Sự đồng bộ quay về với mông muội lại từ đầu trước muôn rủi ro của tạo hóa, muôn đe dọa của sự thiếu hiểu biết và cả sự sồ sề của khoa học kỹ thuật hiện đại mà chúng ta đã tạo ra lại đồng nghĩa với hủy diệt. Rồi bác ta sẽ quát: Thằng kia! Mày rình mò gì thế? Muốn gô cổ lại không? Phắn!. Nhưng bạn không ngại viết ra những lời ấy.

    Có người ngửa mặt trông trời. Để râu toàn bọn chả ra gì. Ý nghĩ vẫn dồn dập nhưng chả mấy khi chọn được cái nào ra hồn hoặc thỏa mãn với sự lựa chọn ấy.

    Cũng như những cơn đau ứ dồn trong ngực, trong họng, trong mắt, trên lưng, nhè nhẹ nơi đầu ngón tay, chúng cũng quen với mình rồi. Các chú bảo: Mày còn đứng đấy làm gì?. Và đôi lúc bạn muốn thế chứ, để thoát khỏi trạng thái dồn nén.

    Đang định đứng lên đi ăn. Không để nàng phải đau đớn hơn nữa. Kẻo mọi người lại trách đi công tác mà không mang gì về.

    Ông anh cũng xịt xịt xịt lên đầu. Tôi chẳng biết gì và tôi chẳng giúp gì to tát được cho ai cả, dẫu có ai nhờ tôi thường không từ chối bao giờ. Cho chuông báo thức kêu, thò tay tắt.

    Sẽ thôi cái cảm xúc của tuổi thơ bị tổn thương: Mọi người đều thần kinh, mọi người đều ích kỷ. Lúc đốt tập Mầm sống quả là tôi cũng có ý đồ cho mẹ nhìn thấy, một chút có vẻ điên rồ. Nó còn câu cửa miệng lúc ở nhà gọi tôi là con heo này, con ếch này mà tôi hay gọi nó nữa kia.

    Trái tim tôi nó chả sai bao giờ. Sáng nay bạn mặc cái quần bò ông anh cho, khá vừa. Có lẽ sẽ rất lâu nữa hoặc không bao giờ tôi mới khóc lại được như thế.

    Lại nhớ cái nạn giáo dục mà ai đó ví như may quần áo cốt để đồng bộ và hợp ý mình chứ không cần quan tâm nó có vừa người trẻ con không. Nếu bạn cứ chiều lòng họ, chả mấy chốc mà bạn giống họ như rập khuôn. Bà già vục đầu vào thùng rác.

    Có lí do cũng không khóc. Từ tầng 4, tôi đi xuống ban công tầng 3, nhìn ra đồng lúa xanh và con đường cao tốc. Tôi làm độc giả cho tôi.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap