Tôi không muốn người ta nhìn thấy tôi khóc. Nước mắt ơi, mày có mất không? Khi mày mất đi, mày được những gì? Khi mày ngấm đất, muối và máu có ở lại và hơi ngọt thuần khiết có bay lên? Mày mới ứa từ trong tao ra, sao mày đã vội đi, vội đi nhanh thế? Khi bạn phải đánh nhau hoặc làm lành với chính mình, thật khó.
Cháu có định đi học nữa không nói thử bác nghe. Chúng ta càng chứng tỏ sự ngu dốt của mình khi tự ái vì bị xúc phạm trí thông minh mà mình không có). Chẳng cần gì nữa cả.
Lại có cả chất xúc tác của sự ngu dốt chỉ biết nhìn vào những cái tên mà chẳng bận tâm thực chất dưới lớp vỏ của nó là gì. Họ tìm kiếm, thậm chí, săn lùng những người tài. Rồi lại sợ hãi, ân hận, hối lộ nó đừng mách.
Phụ nữ thì thường có ai nghe hoặc không có ai nghe cũng tâm sự. Tôi khóc vì tôi không coi thường thế hệ đi trước nhưng thất vọng vì họ. Người trong cuộc ít chịu hiểu điều này.
Cháu về nhà vẫn bảo các bác chăm sóc cháu rất kỹ đấy ạ. Tôi dựng chân chống xe ngồi đợi cô tôi vào chợ mua hàng mã về đốt giải hạn cho chị con bác tôi. Sai là vô trách nhiệm.
Nó đến sau mỗi pha bóng hỏng. Thủa mới lớn, tôi những tưởng tôi sẽ được quan tâm tận tình và phát triển toàn diện hơn nữa. Nhưng không được đâu, khi mẹ vẫn thuộc về phe họ.
Tôi vừa tước vừa như vô cảm vừa nhủ lòng: Đờ mẹ mày (nguyên văn là Đờ mẹ mày). Hơi hơi nghĩ biết đâu dây thần kinh nào đó đã trục trặc và bạn phải nghe tiếng tít tít suốt đời như gã thuyền trưởng trong Peter Pan bị ám ảnh bởi con cá sấu đồng hồ. Mà không tìm thấy trong ấy ít nhiều cay đắng.
Hình như gõ phím nếu không đau mắt thì có vẻ thú hơn viết. Một công việc bàn giấy ổn định, thu nhập cao, những cơ hội đi nước ngoài, những bữa cơm cao cấp, những cuộc đi chơi bên những gia đình đầy đủ và biết điểm dừng trong cuộc đua tranh, những bà mối mát tay… Mọi thứ đều chờ đợi bạn nếu bạn chịu khó nghe lời. Vậy thì thuyết phục bác lần nữa nhé.
Tuy vậy, không có nghĩa là người sáng tác hoàn toàn không có trách nhiệm gì với sự tác động từ tác phẩm của mình tới công chúng. Là những nguyên cớ để bạn tha thứ, tha thứ mãi mãi. Lúc ấy, tôi bỗng cảm nhận được tình thế, tôi không muốn rầy rà, những câu xúc phạm kia tôi cũng đã quen.
Một hôm, mẹ và tôi đến thăm quan xưởng của chị. Anh ơi, cháu nó hứa với anh gì này… Ồ, được rồi. Hy vọng có thể hâm nóng lại.