Bạn thử xét xem có thành công được không? 1- Phòng kế toán sai một nhân viên lại nhà sáu ông khách hàng đó, và không úp mở gì hết, nói phắt ngay là đến để "thâu số tiền mà khách hàng thiếu của hãng từ lâu". Tôi bắt đầu khoe căn tôi ở đẹp, tôi thích ở đó lắm, tôi không tiếc lời khen. Mỗi lần sắp ra sân khấu, ông tự nói: "Ta mang ơn những người tới đây coi ta diễn trò.
4- Kẻ phú quí tới bực nào mà không có nó thì cũng vẫn còn nghèo; còn kẻ nghèo hèn tới đâu, mà sẵn có nó thì vẫn còn cái vốn vô tận. Ai cũng thèm khát được người khác quý mến, hiểu biết và thương hại mình nữa. Đứa nhỏ thích bắt chước má nó lắm.
Anh không ra lệnh cho các em đâu, không muốn quấy rầy các em đâu. Má nó dắt nó tới tiệm lớn, đưa mắt làm hiệu với người bán hàng và nói: "Đây, cậu này muốn mua đồ đây". "Nếu kẻ nào đó nói bất kỳ điều gì xúc phạm tới Vương hầu Von Bulow, thì Trẫm sẽ thoi vào mặt nó!".
Tôi đề nghị với ông như vầy. Và trong khi bay lên lầu thứ 18, tôi cảm thấy rằng chiều hôm đó tôi đã làm tăng được đôi chút cái tổng lượng hạnh phúc của nhân loại. (Tôi không cần biết điều ông muốn.
Tổng thống Roosevelt còn làm như vậy, còn phần đông chúng ta, ra sao? - Anh Emile, tôi tính thết vài bữa tiệc nữa. Tôi đã cho ông ta hay rằng có muốn dọn đi thì phải đóng ngay mấy tháng nhà cho hết hạn, không có, tôi sẽ đưa ra tòa liền.
Một người bán xe hơi cũ theo học lớp giảng của tôi, cũng dùng phương pháp đó để bán một chiếc xe hơi cho một mối hàng người xứ Tô Cách Lan. Hơn nữa, trước công chúng, ông còn tuyên bố cho mọi người biết chính Tổng thống đã có sáng kiến mới mẻ ấy. "Nhận được thư ông, tôi hơi ngạc nhiên.
Rồi sáng hôm sau, tôi nhận được của ông một bức thư. Vậy chúng ta cùng xét lại xem sao nhé?". Tôi báo trước cho khách hàng rằng tôi sẽ lại thăm họ để biết hãng của tôi đã làm cho họ không hài lòng vì nguyên do gì; lầm lỡ hay sơ sót chỗ nào.
Kinley không muốn phạm lòng tự ái, cũng không muốn làm cụt hứng người đó. Những thuốc dọa thai sẽ hoàn toàn bị trừ tiệt. Mà ta lại quên điều đó, có khi không biết tới nữa.
Trước hết ta phải đặc biệt chăm chú nghe họ. Kinley nghe tác phẩm bất hủ của mình. Overstreet viết: "Hành động do những thị dục căn bản của ta mà phát sanh.
Tư tưởng đó tóm tắt trong một câu này, có lẽ là định luật quan trọng nhất trong thế giới: Bạn cứ yên lòng: Ông không hỏi mượn tiền người đó đâu. Được bạn tin cậy, nó phỉnh mũi ra và có lẽ gắng sức để được xứng đáng lòng tin đó".