Nó khiến ta sợ hãi và xa lạ. Đầu ta đang bệnh lắm, bỏ bê nhiều quá, không theo kịp tiến độ nữa. - Sẩm tối rồi còn say nắng nỗi gì.
Sở dĩ những kẻ có tài nhưng không có thiện tâm cũng không thoát nổi bất hạnh là vì họ sớm muộn cũng bị quả báo, phản bội từ chính những kẻ thân thích, máu mủ nhất. Có lẽ với cái vỏ to hơn, anh ta không vứt. Đây là sự nôn nao của từng tế bào đòi thay đổi trạng thái vận động.
Mẹ vòng sang bên trái tôi. Tôi khuyến khích nó đọc sách văn học để mở mang nhận thức có tiềm năng nhưng bị bó hẹp của nó. Pha bóng nguy hiểm đầu tiên của trận bán kết 1 qua đi.
Còn anh không chống cự thì họ sẽ để anh sống như một con chó ngao nho nhỏ trong vô số con chó ngao của họ. Nhưng chắc gì họ đã tin, dù kể cả anh đau thật, anh điên thật. Khi ấy, nếu quả họ thấy tôi bất hiếu, tôi lừa dối thì tôi càng mong họ đuổi tôi ra khỏi nhà để đỡ phải nhìn mặt nhau.
Cháu bảo: Để cho đẹp ạ. Khi ấy họ thật đáng thương và thiệt thòi trong một ngày tôi no đủ tôi quện tôi đi… Người lớn thật buồn cười khi không còn biết cười mình. À, túi táo để trên bàn, anh mang về làm quà cho chị và các cháu.
Thế đã đầy áp lực và đầy niềm mặc cảm phản bội, vô ơn rồi. Còn lại, nó mới là hư vô. Thế nhưng rồi nó cũng vẫn phải thực hiện nhiệm vụ chứng minh nó tài hơn cái ác.
Tay cứ thả, tai cứ như điếc, miệng cứ như câm. Ông anh chuyển sang bể nóng. Và với trí tuệ cùng được mở mang, biết đâu có thể hiểu nhau hơn.
Rồi bảo: Đấy! Anh vẫn chẳng thể lừa nổi em. Cái này tôi tin chắc đến 99% là không phải tôi. Không còn là độc quyền của đường Nguyễn Du và một vài đường khác.
Và họ chấp nhận chúng như một tất yếu khách quan. Bà già vục đầu vào thùng rác. Để không đọc với chỉ sự chăm chăm so sánh bạn hay những nhân vật trong truyện với nhân vật ngoài đời để gật gù, cay cú, lợi dụng trả đũa hay kết tội.
Và khuôn mặt dường không cảm xúc. Nhất quyết phải cạo râu. Trơ trọi giữa phố đông.