Điều khiển thanh niên, người lớn bằng các cuộc chơi, chất kích thích và tình dục. Và cũng chẳng làm bạn cảm thấy hay ho hơn khi đưa ra những sự thật mà họ phải đối diện. Tôi bảo: Mẹ không tin con à? Mẹ lặp lại: …chỉ cần bếch đít một chút.
Đơn giản, độ này đêm ít ra ngoài. Khoảng giữa bồn hoa và bà già thùng rác là vỉa hè. Đừng ví ta với sự chung chung của số đông.
Những đôi mắt nhìn vào những điểm khác nhau. Vậy mà bác tôi biết đủ chuyện đời. Trong sự đối phó với sự suy kiệt cũng như không thỏa mãn để có thể tiếp tục lao động: Viết.
Sự xích lại là một niềm vui dù chúng không tạo đủ cơ hội cho họ để san sẻ những uẩn khúc. Nhưng trong đời sống thì tôi dễ phức tạp hoá vấn đề. Bạn sẽ không trình bày nhiều.
Ở đây lại có chút mâu thuẫn: Trong trạng thái vô nghĩa, khi người ta còn cảm thấy đồng điệu với kẻ khác (như một sự an ủi để khỏi cô độc quá) nghĩa là vẫn còn cảm giác của con người. Tiếng còi xe ngoài đường vẫn ngân đều. Rồi đồng chí công an sẽ hỏi: Anh sở hữu chiếc xe được mấy năm rồi?.
Và khi kẻ thua bay đến miền đất hứa, rũ bỏ mọi tranh đua chốn hồng trần thì kẻ thắng mỉm cười bấm nút cho máy bay nổ tung. Món đồ chơi ấy muốn tiếp tục tồn tại, phải tự có sinh mệnh. Điểm cuối cái đuôi nằm giữa màn hình.
Không thể nói một cuộc sống là lành mạnh khi nó đầy định kiến và ngộ nhận về tính chân lí của những định kiến ấy. Tôi lên gác và nẩy ra cái ý định xé. Về nhà, bác bảo cháu: Cháu lành quá.
Như một chương trình diệt virus được cài đặt vận hành theo định kỳ. Ở đây lại có chút mâu thuẫn: Trong trạng thái vô nghĩa, khi người ta còn cảm thấy đồng điệu với kẻ khác (như một sự an ủi để khỏi cô độc quá) nghĩa là vẫn còn cảm giác của con người. Không hẳn vì đó là cảm giác của kẻ cô đơn ít tiếp xúc.
Hoặc: Con chỉ hoang tưởng. Cái chính là tự mình phải làm chủ mình. Tôi giới thiệu qua và bảo ông anh phải tắm để cho da ẩm rồi vào xông hơi khô.
Không thanh minh rằng việc bạn làm dường như đơn độc nhưng bên cạnh tiếng nói của riêng mình, bạn muốn đại diện cho tiếng nói khó định hình trong lòng họ. Xuống nhà, ông nội vừa sang. Mọi người đang chờ cơm tôi ở nhà.