Bằng những nấc thang nhận thức mà bạn mày mò. Bạn kéo lại và nhận ra ông anh họ. Hai khoang thiện, ác.
Công việc của bạn không phải là làm vĩ nhân mà chỉ là hỗ trợ những vĩ nhân trong cuộc sống xé lẻ vào đầy ảo tưởng này. Con chào bố mẹ đi rồi lên học bài. (So với phần đông, chú còn là một ông chú tốt bụng và nhiệt tình nữa kia).
Tôi thấy xã hội này khổ và cần làm cho nó bớt khổ càng sớm càng tốt. Trong sự đối phó với họ và mặc cảm dối trá để có cơ hội viết. Ở nhà bác, chị cả và chị út tôi biết là những người có thế giới nội tâm sâu sắc và thuần khiết, nhiều khi huyền bí.
Mùi hôi của chúng cứ thoảng xộc đến và tôi bất đắc dĩ phải hít vào cùng ôxy cần cho sự sống. Bao nhiêu hình ảnh biểu trưng, đại diện. Đây là một sự tham lam.
Phải chăng sống là để phát triển nghệ thuật và làm nghệ thuật là để phát triển đời sống? Rồi những ý niệm chưa được đụng chạm đến tỏ ra hờ hững với những cái đã được bóc vỏ. Là tỉ mẩn, là ào ào. Đôi lúc khinh bỉ họ vì ánh nhìn khinh bỉ.
Cháu vẫn không chịu dậy ạ. Không biết thì khó trách. Thời điểm khó chịu nhất là lúc thức dậy và lúc nằm chờ ngủ.
Nên cứ phải từ từ từ từ. Xé chừng chục trang thì bác tôi lên. Thì anh sẽ chìa hẳn tờ giấy ghi sẵn mẩu đối thoại ấy cho em xem.
Cậu em khuyến khích tôi tập nặng hơn. Máy tập cơ bụng, cơ ngực, cơ chân, cơ tay. Thôi, bác đừng xuống.
Đó mới thực sự là sự cởi bỏ để đến với trí tưởng tượng. Có thể chửi bậy, làm bậy bậy hơn bất cứ kẻ thô bỉ nào. Một kẻ lạc loài vô cảm.
Một số cô bạn cùng lớp cũng thế. Mà tôi đợi nhiều năm nữa thực tế trả lời. Những kẻ lãnh đạo vừa tài vừa ác luôn biết đánh vào cái phần không dễ thiện của con người.