Bà ta là chủ của các loài cây và là cây thông thái nhất trong khu rừng này. Cả ngày hôm đó, anh lang thang khắp khu rừng với những suy nghĩ bi quan như thế. Và điều này chính xác vừa xảy ra với Sid: chàng đã chấp nhận quên đi chuyện lấy nuớc để khỏi đánh thức những bông hoa ly và ngay khi cháu tìm cách chia sẻ những nỗi khổ của Bà chúa hồ thì chàng lại tìm được cách giải quyết được việc của chính mình.
Sao nó vẫn không đến với ta?" Ngay mai, theo giấc mơ của Sid, Cây Bốn Lá thần kỳ, loài cây mang lại sự may mắn vô tận sẽ mọc lên trong khu rừng Mê Hoặc. Chàng muốn cảm ơn ông thật nhiều.
Một giọng nói ngọt ngào nhưng thâm trầm, mỏng manh nhưng cứng rắn, mời gọi nhưng lạnh lùng. Có những lúc trong tâm trí chàng cảm thấy mình đã bỏ qua nhiều thời gian và công sức để chăm sóc một nơi mà chưa chắc đã là chỗ mà cây bốn lá sẽ mọc lên. - Không thể nào như thế được! Thật không thể tin nổi! - Max nghẹn lời.
Chúng mau chóng tàn lụi như những hạt giống được rơi xuống sa mạc khô cằn. Phải biết tin vào chính mình. Sid hết lời cảm ơn thần Gnome.
Anh cảm thấy mệt mỏi khi nghe mọi người đều nói những điều như nhau về cây bốn lá. Đừng lãng phí thời gian ở đây nữa. - Bởi vì hồ của ta không có sự lưu thông.
Cũng vào ngày hôm đó, Sid thức dậy trễ hơn một chút so với ngày thường. Bà nói rằng người ta thường hay để lại việc tới ngày mai mới làm. Ông ta là một phù thủy bậc thầy tính tình nghĩ hiệp và rất giỏi các phép thuật cùng với kiến thức uyên bác nên rất được mọi người xa gần nể phục, kính trọng.
Phải biết tin vào chính mình. Bà chúa hồ hơi bất ngờ và suy nghĩ một hồi lâu, nhưng cuối cùng bà cũng đồng ý. Nhưng nếu chàng làm ngay bây giờ thì chàng sẽ có thêm một ngày trống nữa và biết đâu nó sẽ giúp thêm gì cho chàng thì sao.
Nó thật đến độ chàng chắc chắn rằng đây là nơi mà Cây Bốn Lá thần kỳ lần đầu tiên mọc lên. Họ không hề biết đó là những hạt giống may mắn của Cây Bốn Lá thần kỳ, ngược lại họ còn hết sức bực bội vì chúng. Nó sẽ không bao giờ mọc trong khu rừng này.
Và "điều gì đó" chính là tạo ra những điều kiện cần thiết để đảm bảo rằng những cơ hội - điều mà ai cũng có - không chết dần chết mòn như những hạt giống rơi trên mảnh đất khô cằn. May mắn phải do mình tạo ra. Sid đứng yên lặng suy nghĩ.
Nhận ra Nott, anh mừng rỡ: Được rồi, ngươi hãy nói đi, nhưng khẽ thôi. Anh ta không muốn làm bất cứ việc gì nữa.