Bây giờ thì buôn bán nhiều, lo nhiều hơn, xã hội thực dụng hơn nên hơi khác. Ông anh cũng xịt xịt xịt lên đầu. Và cái sự vì ấy là sự tự nguyện đầy hạnh phúc của tâm hồn họ.
Những người quanh ta quên rằng đời sống cần có những sự chuyên môn hoá. Chúng tôi cùng đi bộ đi học và cùng đi bộ về. Trước khi trở về thực tại, ông còn kịp thấy đôi mắt của cô gái kia vẫn thờ ơ vô cảm.
Thử tiếp đến máy chạy, máy leo núi. Đã lâu rồi, em không nồng nàn như thực tại. Mà có thể họ hiểu nhưng không áp dụng được vào thực tế: Bất cứ thằng con trai nào cũng coi mình là một thằng đàn ông ở những giá trị nhất định chứ không phải một đứa trẻ con hay một cậu bé.
Hôm đó, bạn sốt khá cao, có lẽ thế nên bạn để sổng ra mất một giây không làm chủ được mình. Cái đêm trước hôm thi, tôi về không ngủ được. Chả nghĩ nhiều cho ai được.
Tôi bảo: Chào chú. Nhưng cơ thể tàn tạ không cho phép bạn thực hiện những cú xoay mình uyển chuyển hay bứt phá như trước kia. Phía sau hai hàng cây là một lùm lau lách um tùm như rừng.
Ốm ra đấy mà làm gì. Để thoát khỏi nỗi chán chường. Chúng sẽ cắt đứt giấc ngủ của bạn.
Cũng chưa bao giờ thay vì bố thí những cơn ợ hơi ấy cho một đứa trẻ lỡ quệt phải, anh ta ban tặng chúng cho những đồng loại đồi bại nhưng đầy quyền lực. Bất cứ thằng con trai nào cũng đầy máu nóng. Tự an ủi anh mới bước vào đời không ăn thua.
Khi hắn thấy hắn không thể vượt qua hoặc không có ham muốn vượt qua. Hoặc không thoát ra khỏi ý tưởng các bức tranh trước của bản thân. Cậu em khuyến khích tôi tập nặng hơn.
Ta không phải là tên sát nhân. Về quan niệm sống cũng như hưởng thụ. Hãy để bác nói, đôi khi nói là một cách giải toả tốt.
Ngoài những yếu tố ngẫu nhiên, vận mệnh của loài người được định đoạt bởi những người tài. Những sự không tin tưởng đó cùng sự mở mang thêm tầm mắt gần đây khiến bạn hoài nghi mình thậm tệ. Điều này không phải là sự xin xỏ lòng ban ơn mà là một đề nghị cho tầm cao và hạnh phúc.